“Gần đây em rất ngoan, tối nay chúng ta sẽ chơi một trò đặc biệt, thế nào?”
Cậu đồng ý, tỏ vẻ phục tùng vô điều kiện. Song, lúc nhìn thấy đống dây gai sắt kia, thành thật cậu vẫn thấy hơi sợ.
“Thứ này là đạo cụ dùng để chụp hình. Chúng rất mềm, tôi thấy nó còn có thể dùng để trói nên mang về.” Sở Quân kéo dây gai, quả thật chỉ cần dùng chút sức đã dễ dàng bẻ cong nó. Tuy nhiên thoáng nhìn thì số gai đó đâm vào da vẫn rất đau.
Cậu tin tưởng Sở Quân vô điều kiện, chính vì thế liền cởi hết quần áo quỳ trước mặt hắn, chờ đợi dây gai trói cơ thể. Hắn trói rất cẩn thận, dùng gấp đôi thời gian so với bình thường để hoàn thành. Dây gai nhìn có vẻ nguy hiểm hơn dây thừng nhiều, cọ xát trên da mang đến cảm giác không an toàn.
Chương Hiểu bị trói rất chặt, hoàn toàn không dám động. Thứ này và dây thừng không giống nhau, với dây thừng thì cậu thưởng thức nó, thích cảm giác bị nó trói lại, thậm chí chỉ cần bị trói thôi đã đủ khiến cậu cương. Trói buộc bằng dây thừng sẽ đem đến cảm giác an toàn, ma sát mà nó tạo ra cũng đem đến khoái cảm. Nhưng dây gai thì hoàn toàn khác, vừa lạnh vừa cứng, đầu nhọn chạm vào da thịt sẽ khiến cậu bị đau. Cậu không dám thở mạnh, sợ biên độ cử động quá lớn sẽ làm gai đâm vào da. Dây gai sắt và lồng khóa vây khốn dương v*t cậu rất xứng đôi, thoạt nhìn như lấy ra từ một bộ hình cụ lạnh như băng.
“Cảm giác thế nào?” Sở Quân hỏi.
“Một loại khoái cảm cực kì nguy hiểm, cảm giác như bản thân… Giống như con mồi rơi vào bẫy.” Cậu đáp.
Hắn gật đầu, nói: “Bộ dạng này của em rất đẹp, bởi vì em tuyệt đối không thể thoát khỏi cái bẫy này. Càng hoàn toàn chi phối em, khoái cảm của tôi sẽ càng tăng mạnh. Nhưng không thể trói em thời gian dài, thứ này không phải cách tốt, lỡ như em thở không được, tôi không thể nào lập tức cởi ra cho em.”
Hắn nói xong bèn ra tay gỡ toàn bộ dây xuống. Làm xong, hắn cẩn thận kiểm tra cơ thể cậu, món đồ này tuy nhìn có vẻ nguy hiểm nhưng không tạo nên vết thương lớn, cùng lắm chỉ có vài vết trầy nhỏ.
“Chủ nhân!” Chương Hiểu bất ngờ nắm lấy tay hắn, kêu lớn.
Đôi tay hắn phủ kín vết thương. Tay không buộc dây, lại tay không tháo gỡ, một màn này, người bị thương nặng nhất hiển nhiên là chủ nhân.
“Ngài bị thương? Tại sao lại không dùng bao tay?”
Sở Quân mỉm cười xoa đầu cậu, “Chẳng phải lúc trước tôi còn đánh em không xuống được giường mấy ngày liền sao, bây giờ trên tay chỉ có chút thương nhỏ đã khiến em lo lắng thế này rồi?”
“Chuyện này không giống.” Cậu phản bác, “Ngài là chủ nhân của em.”
“Tôi là chủ nhân của em, nhưng chúng ta đều là người. Cả tôi và em đều là con người bình thường.”
Lời hắn nói khiến cậu sửng sốt. Hắn luôn là người mắt cao hơn đầu, thích làm theo ý mình, hơn nữa còn là sự tồn tại không hề bình thường trong lòng cậu.
Hắn nhìn vết thương trên tay, mở miệng nói: “Tôi tự hỏi, là một S, tôi cần phải trả giá điều gì. Em trao tất cả cho tôi, vậy tôi phải làm thế nào mới có thể tiếp tục dẫn dắt em, chịu trách nhiệm toàn bộ dục vọng của em.”
Chỉ cần ngài không vứt bỏ em là được. Chương Hiểu thầm nhủ trong lòng.
“Lúc ở Abyss tôi từng điều giáo không ít nô lệ, không có quan hệ chính thức cũng không ổn định. Tôi chưa bao giờ sống cùng nô lệ, vậy nên tôi phải tìm cách làm thế nào để sống chung với em.” Hắn tiếp tục, “Nếu em đồng ý, cuối tuần này ở Abyss có một buổi tiệc. Tôi muốn dẫn em đi, nói cho những người tôi quen em chính là nô lệ của tôi.”
“Em sẵn lòng.” Cậu cúi đầu nhìn tay hắn, nhịn không được mà rướn người qua, dùng lưỡi cẩn thận liếm miệng vết thương trong lòng bàn tay.
“Hửm? Muốn?” Sở Quân bật cười.
“Chủ nhân… Ngài nói sẽ chịu trách nhiệm với dục vọng của em, vậy nếu em nói ra nguyện vọng của mình, ngài sẽ thực hiện sao?”
“Tôi cho phép em nói, thực hiện hay không sẽ do tôi quyết định.”
Chương Hiểu ngẩng đầu, nhìn đối phương gằn từng tiếng một, “Em hy vọng chủ nhân có thể hôn em, làm em.”
Vẻ mặt tươi cười của hắn thoáng xuất hiện tia ngạc nhiên. Hắn kéo người vào phòng ngủ, tắt đèn.
Nụ hôn cuồng nhiệt như rung chuyển trời đất liên tục được thực hiện trong đêm. dương v*t bị khóa lại căng trướng. Nhìn bộ dáng của Sở Quân, xem ra hắn vẫn không định cho phép cậu giải phóng. Cậu chịu đựng cảm giác đau đớn khi bị hạn chế bắn tinh, miệng huyệt phía sau điên cuồng co bóp mặc sự trống trãi khi không được cao trào.
Vật nhỏ phía trước có thể sẽ phải phế bỏ, nhưng nếu chủ nhân đã không cần thì giữ lại cũng không có ích gì. Cậu ráng nhịn cơn đau, một lần nữa kẹp chặt huyệt, nâng eo.
– Còn tiếp –