“Cái này trước mắt ta còn chưa nghĩ ra, chờ tái kiến ta sẽ nói. Bất quá ngươi có thể yên tâm, ta sẽ không bắt ngươi làm chuyện phạm vào lương tâm đạo nghĩa, ngươi đáp ứng không?”
Lệnh Hồ Xung không chút do dự: “Hảo!”
Dương Liên Đình cười nói: “Đến lúc đó ngươi chớ nên quên lời.”
Lệnh Hồ Xung trịnh trọng nói: “Quân tử nhất ngôn, tứ mã nan truy! Ta cùng sư đệ sư muội mang ân cứu mạng với Dương huynh, bất luận chuyện gì, cho dù có bất chấp an nguy, Lệnh Hồ Xung cũng tuyệt không do dự. Dương huynh nếu không tin, ta có thể lập thề độc.”
Dương Liên Đình khua khua tay, mỉm cười nói: “Không cẩn, ta tin ngươi. Bình thủy tương phùng, cũng là một hồi duyên phận. Lệnh Hồ huynh, ngươi phải bảo trọng, hy vọng sớm đến ngày chúng ta tái kiến.” Vừa nói vừa ôm quyền, cùng Đông Phương Bất Bại thúc ngựa chạy đi.
Đợi hắn đi xa không còn thấy bóng dáng, Lao Đức Nặc mới đi lên phía trước, nói: “Đại sư huynh, hai người này thân phận chưa rõ, ngươi sao lại dễ dàng đáp ứng bọn hắn.”
Vừa rồi nói chuyện bọn hắn cũng không giấu giém, thanh âm không nhỏ, Lao Đức Nặc cùng Nhạc Linh San ở phía sau cũng nghe rõ thanh thanh sở sở.
Nhạc Linh San nói: “Nhị sư huynh, ngươi nói vậy không đúng. Bọn họ đã cứu tính mạng cả ba người sư huynh muội chúng ta, cũng không đòi báo đáp, chỉ muốn đại sư ca đáp ứng làm một chuyện. Hơn nữa Dương đại ca kia cũng nói sẽ không bắt đại sư huynh làm chuyện phạm vào lương tâm đạo nghĩa, người như vậy sao có thể là người xấu được.”
Lao Đức Nặc lắc lắc đầu, nói: “Ngươi còn không rõ…”
Lệnh Hồ Xung ngắt lời gã: “Tiểu sư muội nói đúng. Phương huynh Dương huynh cùng chúng ta có ân cứu mạng, mặc kệ bọn hắn là người thế nào, chúng ta cũng không thể không báo đáp.”
“Nhưng ngươi thuộc võ lâm chính đạo. Hai người kia công phu quỷ dị, vạn nhất là…”
Lệnh Hồ Xung không vui nói: “Ân nhân vừa mới đi khỏi ngươi liền chỉ trích người ta? Nếu như bọn họ thực sự là người của tà đạo, khi vừa mới nghe chúng ta báo môn hộ là đệ tử Hoa Sơn rồốiao còn có thể giúp chúng ta giết Nguyên Thiên Phách?” Kỳ thật trong lòng hắn, bất luận Dương Phương hai người có thân phận ra sao hắn cũng không để tâm
Nhạc Linh San cũng gật đầu, đứng bên cạnh đại sư huynh. Lao Đức Nặc bất lực đành bất đắc dĩ ngậm miệng.
Ba người kiểm tra lại thi thể Nguyên Thiên Phách, cũng không thể nhìn ra nổi môn phái của hai người Dương, Phương ra sao, cuối cùng vội vàng trở về Hoa Sơn bẩm báo với Nhạc Bất Quần.
Dương Liên Đình cùng Đông Phương Bất Bại tiếp tục lên đường, nghĩ đến Lệnh Hồ Xung cùng phái Hoa Sơn lần này thiếu mình một thiên đại nhân tình (2), vô cùng cao hứng.
Đông Phương Bất Bại nghĩ đến tương lại sắc mặt của cái lão ngụy quân tử Nhạc Bất Quần kia lúc biết rõ chân tướng, cũng không nhịn được hả hê. Bất quá sự tình giang hồ này hiện tại trong lòng y cũng không quan trọng bằng Liên đệ.
“Liên đệ, đêm nay chúng ta cũng không đuổi kịp đường, hay là tìm một nơi nghỉ tạm?”
Dương Liên Đình nhìn y một cái, thấy y mặc dù nói khinh miêu đạm tả, nhưng hai bên tai lại có chút ửng hồng, cười nói: “Đêm nay chúng ta đi không kịp, phải tìm một khách sạn thật tốt hảo hảo nghỉ ngơi. Tốt nhất còn phải có cả giường thật lớn.”
Đông Phương Bất Bại cuối cùng cũng không nhịn được đỏ bừng mặt, còn thẹn mà trừng mắt liếc hắn một cái. Qua một lúc, thấy trên đường không có ai, lại len lén vươn tay, túm túm ống tay áo Dương Liên Đình.
Dương Liên Đình biết rõ còn cố hỏi: “Làm gì vậy?”
Đông Phương Bất Bại lúng túng không biết làm sao, cắn môi dưới vừa như giận vừa như trách nhìn hắn.
CHỊU KHÔNG NỔI CHỊU KHÔNG NỔI MÀ! QUÁ CƯỜNG ĐẠI!!
Dương Liên Đình hoàn toàn bị điện giật tung. Nhẹ khụ một tiếng, xoay tay lại cầm lấy tay y, hai người tay trong tay chậm rãi thúc ngựa lên đường.
Thuật cưỡi ngựa của cả hai đều cao minh, dễ dàng chế ngự, đi vô cùng nhẹ nhàng vui vẻ.
Cả đoạn đường tuy nói là đuổi theo cho kịp đường, còn không bằng nói là hai người đang du sơn ngoạn thủy, hưởng tuần trăng mật.
Đến khi bọn hắn đến Lạc Dương, thì đám người Triệu Khoan lão Trần đã đến trước nhiều ngày, chuyện cần làm cũng nhanh lẹ làm gọn gang xong cả. Đã nưh vậy, Dương Liên Đình đơn giản bảo họ quay về Hắc Mộc Nhai trước, mình cùng Đông Phương Bất Bại lại tiếp tục hưởng thụ ‘thế giới của hai người’.
Triệu Khoan sớm có lòng hoài nghi với tâm tư Phương Bách, lúc này nhìn ra hai người đã cùng một chỗ, mi mục gian tình kia có che đậy cũng che đậy không nổi. Hơn nữa Phương Bách càng lại có thêm dáng vẻ xuân ba đãng dạng (3).
Trong lòng lão thở dài, thở dài vì một hán tử hảo hảo như Dương tổng quản, lại bị cái tiểu tử Phương Bách này câu được, trầm mê trong nam sắc (4). Lão cũng không nói có gì không tốt, lại càng không biết cũng không hứng thú đi phá quấy hai người, tốt hơn nên cùng mấy vị huynh đệ của mình quay về phục mệnh.
Phương Bách đợi bọn lão rời đi, không tiếp tục dịch dung nữa, lại khôi phục về dung mạo vốn có của mình.
Dương Liên Đình nhìn y càng lúc càng vui vẻ, hơn nữa tinh thần và nhục thể của hai người kết hợp càng lúc càng ăn khớp, không khỏi thấy cả thể xác và tinh thần đều thư sướng, lần đầu tiên nếm thử tư vị tình yêu.
Hai người ai cũng không nói đến chuyện đi gặp Thánh cô, chỉ là mỗi ngày đi khắp danh thắng Lạc Dương nơi nơi du ngoạn, đến tối thì ân ái triền miên, nói không ra có bao nhiêu khoái nhạc phóng túng.