Chú bảo:
– Con sao vậy? Sao tư nhiên nghiêm túc vậy?
Tư Nam trầm ngâm bảo:
– Chú, thư ký của chú có gì lạ không?
Chú Hoàng không hiểu ý anh là sao, chú thắc mắc hỏi anh:
– Con hỏi vậy là sao?
Tư Nam hỏi chú:
– Chú…chú còn nhớ vụ tai nạn đó không?
Chú Hoàng nhìn anh, vẻ mặt chú xám lại, bất động một hồi chú nhìn anh bảo:
– Tư Nam, con…
Tư Nam nhìn phản ứng của chú anh nhứ biết ra chuyện gì đó. Anh gằn giọng hỏi chú:
– Chú có phải ngay từ đầu chú đã biết cậu ta…là ai rồi đúng không?
Chú Hoàng né tránh ánh mắt sắc lại của cậu, chú xoa tay vào nhau.
– Tư Nam, chuyện này nói sau được không?
Tư Nam nhìn chú, anh thở dài.
– Chú, con sẽ không cho phép chú gặp chuyện gì đâu nếu như chú xảy ra bất trắc gì con sẽ khiến những kẻ có liên quan phải trả giá.
Chú nhìn vào ánh mắt sắc lạnh của anh, nó như một con dã thú đang đe dọa kẻ thù. Chú hoảng sợ né tránh anh. Chú biết cậu đang nói đến chuyện gì. Chú cũng biết anh nói thật nếu như chú xảy ra chuyện gì anh sẽ thật sự làm chuyện ngu xuẩn gì đó. Gióng như lúc nhỏ, anh đã cũng vì chú mà làm những chuyện không thể tưởng tượng được.
Chú hơi sợ nhưng lại rất vui vì anh quan tâm chú. Chú cười cười bảo:
– Tư Nam, chú thật sự biết ơn người đã giúp con thay đổi, chú biết rồi chú sẽ không làm chuyện gì khiến bản thân gặp nguy hiểm đâu con không cần lo. Còn về A Vũ, chú có suy nghĩ riêng của mình cho nên…cho nên con đừng làm gì hại đến cậu ấy.
Tư Nam trầm tư anh không nói gì cả. Trong lòng anh thật sự sợ mất những người thân nay, chú và Thiên Duy là hai người quan trọng với anh. Nếu hai người đó mà rời bỏ anh hoàn toàn thì có lẽ anh sẻ rơi bào bóng tối như kiếp trước. Tư Nam muộn phiền hẳn, anh nhắm mắt lại xoa xoa thái dương.
– Con hiểu rồi.
Cuộc nói chuyện của hai chú cháu không mấy tối đẹp. Cả hai ăn xong cũng chào nhau ra về. Khi họ nói chuyện xong cũng là 5h chiều. Tư Nam ngồi lên xe, tâm trạng anh muộn phiền hẳn, An Anh cũng lo lắng cho anh.
Tư Nam hỏi chị:
– Lúc nãy, chị nói chuyện với anh ta chị có nhận xét gì?
An Anh nói:
– Anh ta là người khá cẩn trọng nhưng vẫn để lộ ra bản tính của mình, người tinh mắt sẽ để ý được.
Tư Nam hỏi:
– Bản tính thể nào?
An Anh nói:
– Anh ta khá lạnh lùng còn có chút mưu mô hơn nữa theo tôi nhận thấy tâm tính của anh cũng có chút méo mó…Sếp nghiêm túc mà nói những gì anh nghĩ rất có thể…
Tư Nam càng lúc càng sầu hơn nữa. Anh xua tay ý bảo chị đừng nói nữa.
– Chị đến nhà Thiên Duy nhé.
An Anh bảo:
– Vâng.
Xe dừng trước của nhà Thiên Duy đúng lúc Thiên Duy đang xuống xe. Tư Nam thấy xe rất mới còn là xe phiên bản giới hạn. Tư Nam trầm mặt, ánh mắt nghi ngờ. Thiên Duy chào tạm biệt người trong xe, vẻ mặt cậu tươi cười, càng khiến Tư Nam hoài nghi hơn nữa. Tư Nam tiến trước mặt Thiên Duy nắm chặt tay cậu.
Thiên Duy nhìn anh vẻ mặt rất đau đớn, cậu lấy tay khác nắm tay anh, nhăn mặt bảo:
– Anh làm gì vậy, đau quá.
Tư Nam nghe cậu nói đau liền nới lỏng ra nhưng anh vẫn không buông ra:
– Anh xin lỗi.
Thiên Duy nhìn nét mặt u ám của anh như biết chuyện gì đó, cậu níu tay anh bảo:
– Anh có muốn lên nhà nghĩ tý không?
Tư Nam gật đầu rồi kéo tay cậu lên trên. Khi bước vào bên trong vừa mới khóa cửa anh lập tức ôm lấy cậu.
Thiên Duy giật mình, anh tức giận bảo:
– Anh, anh làm gì vậy?
Tư Nam ôm cậu chặt hơn nữa, anh thì thầm:
– Một chút thôi, chỉ một chút thôi.
Thiên Duy chẳng nói gì, cậu gục đầu bên vai anh quàng tay ôm lấy anh.
– Không sao, không sao đâu.
Tư Nam thấy tâm trạng mình ổn hơn một chút anh nhắm mắt lại:
– Duy Duy, anh phải làm gì đây?
Thiên Duy xoa xoa tấm lưng của anh, nhẹ nhàng bảo:
– Mọi chuyện sẻ ổn thôi.
Thiên Duy có cảm giác tấm lưng anh như nhỏ bé hẳn, người đàn ông lúc nào cũng mạnh mẽ, lạnh lùng bây giờ thật sự nhỏ bé và cần ai đó vỗ về. Cậu ôm anh thật chặt luôn miệng bảo:
– ổn thôi, sẽ ổn thôi mà không sao đâu anh.
Đột nhiên, cậu có cảm giác cơ thể đang ôm cậu nặng dần. Cơ thể anh tư từ đè nặng lên cậu khiến cậu phải dùng sức đỡ anh nhưng sức nặng của anh quá lớn rồi hai người ngã nhau xuống. Tư Nam đè lên người cậu ngục ngủ tư lúc nào. Thiên Duy thở dốc cậu đưa tay lên trán mình thầm cười.
– { Thiệt tình.}
Thiên Duy đặt anh trên giường mình, nhìn anh ngủ trong bình thản thế này cũng an tâm hơn. Cậu vuốt ve khuôn mặt anh, nhẹ nhàng bảo:
– Anh ngủ ngon nhé.