Màn đêm buông xuống, thành phố Nam về đêm muôn màu muôn vẻ, nhà nhà đèn đuốc sáng rỡ, đang là lúc náo nhiệt nhật, nhưng ở thành phố Bắc, cô lại một mình trải qua suốt ba năm.
Tháng ngày một mình trông phòng cũng không mấy vắng lặng, chỉ là cô đơn, người mình yêu gần trong gang tấc, lại cố tình không cho mình đến gần, đó mới là lạnh lẽo thật sự.
Màn hình tối đen như mực, nhưng gương mặt đầy vẻ đau thương của Nam Mẫn vẫn khiến Bạch Thất giật mình hoảng hốt.
Anh ta khép màn hình máy tính lại, mở WeChat trong điện thoại lên, gửi một tin nhắn vào nhóm “Liên minh bảo vệ em gái nhỏ”: “Em nhỏ bị người ta bắt nạt kìa, anh em không thèm quan tâm hả?”
Anh hai: “Ai chán sống vậy, dám ức hiếp em gái anh mày? Bố mày giết!”
Anh ba: “Ly hôn rồi cơ mà? Ngoài Dụ Lâm Hải ra, trên đời làm gì còn ai bắt nạt được con bé mèo hoang đó? Hay là mèo hoang giả vờ ngoan ngoãn ba năm xong biến thành mèo con luôn rồi?”
Anh tư: “Anh ba nói bé sáu như thế, cẩn thận con bé cào nát mặt anh nha”.
Anh ba: “Ha ha ha”.
Anh cả: “Tên”.
Khóe môi Bạch Lộc Dư khẽ nhếch, anh cả đã lên tiếng rồi, không chạy đi đâu được.
Anh ta bèn kể lại sơ sơ tình hình, bỏ thêm kế hoạch tác chiến vào trong nhóm, mấy anh em bàn qua tán lại, khí thế ngất trời, cuối cùng vẫn là anh cả dứt khoát nói: “Ổn”.
“Phù, giải quyết xong”, Bạch Lộc Dư vỗ tay cái bốp, nhanh chóng đổi tên nhóm WeChat thành “Liên minh đánh tiểu tam”.
Chỉ có WeChat của Nam Mẫn là im ắng, thiên hạ thái bình.
…
Bận rộn suốt một ngày, Nam Mẫn chỉ thấy cả thể xác lẫn tinh thần đều trở nên nặng nề, suýt chút nữa ngủ trong xe.