Chu Cẩn cắn môi dưới, ngẫm nghĩ vì sao khi còn bé mình lại không ấn tượng nhiều với Giang Hàn Thanh như vậy, nhưng không tìm được lý do nào.
Trong phòng làm việc còn có vài người đang bận rộn, Chu Cẩn không quá quen bị người khác dòm ngó khi ở cùng với Giang Hàn Thanh, nên đề nghị dẫn anh đến ký túc xá của mình.
Giang Hàn Thanh không từ chối.
Ký túc xá là một phòng đôi, một giường dành cho Vu Đan, giường còn lại là của Chu Cẩn.
Giang Hàn Thanh chưa bao giờ đến nơi này, đây là lần đầu tiên anh đến nơi sinh sống của cô, mặc dù ở đây có rất ít dấu vết của sự sống.
Trên giường bày trí rất đơn giản, chỉ để ngủ mà thôi, chưa nói đến sự thoải mái. Hai chiếc bàn vuông được đặt cạnh nhau dưới cửa sổ.
Trên bàn Vu Đan đặt một chậu cây xanh, còn bàn Chu Cẩn đặt một khung ảnh thủy tinh.
Chu Cẩn ngồi xuống rồi mở hộp cơm ra, trong đó có những món ăn đơn giản tự nấu, nhưng trang trí rất đẹp, Chu Cẩn lại cảm thấy đói.
“Cảm ơn anh.” Cô cũng không khách sáo với Giang Hàn Thanh nữa, cầm đũa lên rồi nói: “Nhưng lần sau đừng mang đến nữa, rất phiền phức, em ăn gì cũng được, không kén chọn đâu.”
“Không phiền.”
Giang Hàn Thanh thản nhiên trả lời, sự chú ý của anh đặt trên khung ảnh. Anh cầm nó lên và rũ mắt nhìn, bên trong khung ảnh là bức ảnh chụp chung.
Người đàn ông trong ảnh mặc quân phục chỉnh tề, mày kiếm mắt sáng, có thể mơ hồ nhìn ra có ba phần giống với Chu Cẩn, dáng người như một thanh kiếm, đứng thẳng tắp cạnh Chu Cẩn.
Chu Cẩn ôm eo anh ấy, khi đó cô còn nhỏ, tóc dài, hơi hếch cằm, cười trong trẻo, rất thuần khiết.
Ngón tay của Giang Hàn Thanh xoa xoa khuôn mặt tươi cười của cô trong chốc lát, Chu Cẩn mới giải thích: “Đây là anh trai em.”
Giang Hàn Thanh nói: “Anh biết.”
Trước đây Chu Xuyên là tay súng tỉa giỏi nhất của đội đặc nhiệm, đã hi sinh trong vụ án “8.17”. Trên người anh ấy khi đó bị trúng hai phát súng, một phát bị thương ở chân dẫn đến mất khả năng di chuyển; một phát trúng tim, không thể cứu chữa nên tử vong tại chỗ.
Đầu ngón tay Giang Hàn Thanh không nhúc nhích, yên lặng một lúc lâu.
Chuyện đã trôi qua năm năm, Chu Cẩn không còn hồn bay phách lạc khi nghe thấy tên Chu Xuyên nữa.
Nhưng cô không tiếp tục nói chuyện của Chu Xuyên với Giang Hàn Thanh, mà lảng sang vấn đề khác: “Lúc anh sống ở ngõ Chi Tử là khi còn nhỏ nhỉ? Nhưng trí nhớ anh tốt ghê.”
Chu Cẩn ăn nghiêm túc, nhanh nhẹn, lối ăn không tệ nhưng không thể gọi là lịch sự được.
Giang Hàn Thanh lặng lẽ nhìn cô một lúc, rồi chuyển mắt đến chiếc cà vạt quanh cổ cô, nó được siết chặt đến khó thở.
Đợi cô ăn xong, Giang Hàn Thanh đưa cốc nước rau xanh sang, chỉ vào cổ cô, hỏi: “Xảy ra chuyện gì vậy?”
Chu Cẩn sợ anh lo lắng, cô lắc đầu, uống một ngụm nước rau, nhíu mày: “Thật lạ, đây là vị gì thế?”
Anh nghiêm túc nói: “Chu Cẩn, đừng đổi chủ đề.”
Thái độ của Giang Hàn Thanh đối với Chu Cẩn hiếm khi lạnh lùng kiên quyết như này, cô hơi chột dạ, nói: ”Thật sự không sao.”
Giang Hàn Thanh mím môi không nói, giơ tay tháo chiếc cà vạt ra.
Vết ngón tay trên cổ cô trông càng đáng sợ, những dấu ngón tay xanh đỏ rõ ràng, có thể tưởng tượng ra đối phương đã dùng sức lực muốn bóp chết người. Mí mắt Giang Hàn Thanh giật giật, im lặng một lúc lâu.
Sau đó, anh hỏi một cách bình tĩnh nhất có thể: “Là ai làm?”
Không thể che giấu được, Chu Cẩn đành khai báo: “Em cố gắng kích động Lại Tam, khiến hắn phát điên. Nhưng thật sự không sao, em còn hạ được hắn, cũng đã đến phòng y tế kiểm tra rồi, đây chỉ là vết thương nhỏ mà thôi. Anh là người làm học thuật, chưa từng trải nghiệm công việc này, bị xúc phạm còn chịu được, chứ mấy loại ẩu đả nhỏ như này em sớm đã quen rồi.”
“Chẳng phải anh đã nói em chuyển lời cho đội trưởng Đàm trước sao?” Anh chất vấn: “Chu Cẩn, với lập trường của em sẽ rất khó để bình tĩnh đưa ra phán đoán khách quan, anh cũng hy vọng em có thể hiểu.”
“Em không hiểu.” Lời chất vấn dồn dập của anh khiến cô khó có thể hiểu, cô nói: “Em thừa nhận là em khá nóng vội, nhưng thử kích động Lại Tam, khiến hắn thừa nhận sự thật, đây là một kế hoạch thẩm vấn bình thường.”
“Rõ ràng em biết phương pháp này sẽ khiến bản thân rơi vào tình cảnh nguy hiểm.”
Cô chưa từng thấy anh lạnh lùng thế này.
Chu Cẩn khó chịu nói: “Phải, em biết. Nhưng Giang Hàn Thanh, đây thực sự không có gì quá kinh ngạc cả.”
Nếu là phép khích tướng, đối với Lại Tam mà nói, sự sỉ nhục từ phụ nữ có hiệu quả hơn so với đàn ông rất nhiều. Cô biết một khi nói với Đàm Sử Minh chuyện này thì ông sẽ không bao giờ để cô thử, vì vậy cô quyết định tự mình làm điều đó.
Chu Cẩn nhíu mày, đồng thời nhìn anh bằng ánh mắt kiên định và không khoan nhượng: “Trước khi kết hôn với anh, em đã nói rõ, đây là công việc của em và nó có mức độ nguy hiểm nhất định. Huống hồ, Lại Tam chỉ là một nhân vật bên lề, băng nhóm tội phạm đứng sau vụ án ‘8.17’ thậm chí còn nguy hiểm hơn. Thời điểm em quyết định điều tra vụ án này, đã sẵn sàng hi sinh bất cứ lúc nào.”
Anh quát lớn: “Chu Cẩn.”
Trong đôi mắt đen láy của Giang Hàn Thanh chất chứa nỗi tàn nhẫn khác thường, sắc mặt lạnh lẽo đến kinh người. Mặt anh cách mặt cô không xa, cô thậm chí có thể nghe thấy tiếng thở gấp gáp và nặng nề của anh.
Anh không biết mình đang phẫn nộ hay lo lắng, nó mạnh mẽ như một ngọn lửa. Chu Cẩn như bị ngọn lửa đó thiêu rụi, cô hơi ngẩn người, có chút ngỡ ngàng và hơi luống cuống.
Nhìn vẻ mặt của cô, Giang Hàn Thanh dường như nhận ra sự thất thố của mình, anh bỗng đứng lên, nắm chặt tay, cố gắng nhẫn nại mới miễn cưỡng khôi phục vẻ bình tĩnh.
“Xin lỗi em, Chu Cẩn.” Mặc dù giọng nói anh bình thản nhưng vẫn có phần cứng ngắc: “Anh nghĩ mình cần yên tĩnh một lúc.”