Vì lý do cẩn thận, hắn vận dụng tới cấm chế thuật học được từ một dị tộc khác, ở bên ngoài hộp gỗ bày ra thêm một tầng cấm chế cực kỳ huyền diệu.
Tiếp theo trong tay áo thanh quang chợt lóe, hộp gỗ bạch sắc liền không thấy đâu nữa, bị thu vào trong vòng tay trữ vật, sau đó Hàn Lập toàn tâm điều khiển độn quang bay đi.
Dựa vào tu vi bây giờ của hai người Hàn Lập và Ngân Quang, trong chốc lát công phu liền bay ra ngoài trăm vạn dặm, sau cùng không còn thấy bóng dáng nào nữa.
Mà cơ hồ cùng một thời gian, trong một tòa ma thành mới kiến lập ở ngoài xa không biết bao nhiêu vạn dặm, trong đại điện một tòa tam giác cự tháp cao chừng mấy ngàn trượng, đột nhiên vang lên một tiếng rống to, liền sau đó một âm thanh băng hàn thấu xương, giận dữ từ bên trong truyền ra!
“Chuyện gì đã xảy ra! Ba tên Ma tôn vận chuyển một món đồ, lại vẫn có thể xảy ra việc ngoài ý muốn. Ba tên phế vật, bọn hắn chẳng lẽ thật sự muốn bị ném vào trong Hồ Hóa Ma!”
Người nói chuyện, là một thiếu niên thanh tú thân mặc huyết bào đang ngồi ỡ vị trí chủ vị giữa đại điện, trên mặt tràn ngập biểu tình cực kỳ tức giận, rõ ràng chính là hóa thân của thánh tổ đầu tiên hàn lâm Linh giới, Huyết Quang thánh tổ.
Hóa thân này tuy rằng chỉ có tu vi Hợp thể hậu kì đại thành, nhưng sau khi giận dữ, sau lưng chợt hiện ra một cái cự đại ma ảnh cao hơn mười trượng.
Ma ảnh này toàn thân đỏ như máu, trên đầu mọc ra mười mấy cái quái sừng lớn nhỏ, đồng thời trên người có vài sợi xúc tu to lớn lúc ẩn lúc hiện, múa may không ngừng, giống như một đầu bạch tuột khổng lồ.
Mà từ trên thân Ma ảnh này, tán phát ra khí tức kinh khủng phảng phất như thực thể. Đem bốn vách đại điện đè ép tới vang tiếng ken két loạn xạ, sẽ sụp đổ bất cứ lúc nào.
Một đám hắc giáp vệ sĩ đứng bên trong đại điện, đứng trước cỗ khí tức này sắc mặt liền đại biến nửa quỳ trên mặt đất, cúi đầu không dám nhìn về phía Huyết Quang thánh tổ chút nào.
Chỉ có hai tên cao giai Ma tộc đứng cách Huyết Quang thánh tổ không xa, vẫn đứng yên thẳng tắp, nhưng thấy bộ dáng vị thánh tổ này, cũng không cầm được mà nhìn nhau một cái.
“Huyết Quang đại nhân, không biết đã xảy ra chuyện gì, khiến người tức giận như vậy?” Trong đó một tên nam tử thân mặc áo bào ngân ti rộng thùng thình, kinh ngạc hỏi.
“Ta cho ba tên thủ hạ mang theo một món đồ vạn phần trọng yếu ra ngoài làm việc, kết quả một luồng thần niệm bản thánh tổ lưu lại trên vật đó, lại bị người khác dùng bí thuật ngăn cách. Xem ra ba tên gia hỏa kia khẳng định đã xảy ra chuyện, nếu không tuyệt không thể xảy ra loại chuyện tình này.” Nét giận dữ trên mặt Huyết Quang thánh tổ rất nhanh biến mất, nhưng vẫn âm trầm dị thường nói.
“Lại có chuyện này! Theo lý thuyết thật không có khả năng, ba tên Ma tôn cùng đồng hành, cho dù gặp phải nhân tộc Hợp thể hậu kì đại thành tu sĩ, cũng có thể tự vệ. Về phần nhân tộc Đại Thừa tu sĩ, lần xâm nhập thánh giới ngàn năm trước, sau khi bị mấy vị thánh tổ đại nhân liên thủ đánh cho bị thương, đáng lý không thể ra mặt vào lúc này.” Một tên cao giai Ma tộc khác, trung niên mỹ phụ thân mặc áo phấn, hai mắt như nước, cũng có chút kinh nghi nói.
Cả ba người đồng thời ngã xuống, đích thực có chút bất khả tư nghị, Nhưng nếu là bị người khác biết trước được tin tức, sau đó cướp đi bảo vật, cũng không phải là không có khả năng. Bản thánh tổ vừa rồi dùng bí thuật thử liên lạc với bọn họ, cũng không có bất kỳ hồi âm nào. Người đâu, đi tra cho ta xem trong Thần Hồn điện có hồn hỏa nào cấp Ma tôn bị tắt hay không.” Huyết Quang thánh tổ sắc mắt âm tình bất định gật gật đầu, bỗng nhiên lại lớn tiếng phân phó.
“Vâng, thánh tổ đại nhân” Phụ cận một tên hắc giáp vệ sĩ, lập tức tức cung kính đáp ứng một tiếng, sau đó không chút tiếng động lui ra ngoài điện.
Huyết Quang thánh tổ thấy thế, thân hình liền dựa vào lưng ghế phía sau, hai mắt híp lại không nói thêm lời nào nữa.
Bên cạnh một đôi nam nữ Ma tộc, tự nhiên biết tâm tình vị Thánh tổ ma tộc này không tốt, cũng không dám vào lúc này tùy ý mở miệng nói tiếng nào.
Cả gian đại điện nhất thời trở nên không một tiếng động!
Tình hình yên tĩnh quỷ dị ước chừng sau thời gian cạn một chung trà, thân hình hắc giáp vệ sĩ chợt lóe rồi lần nữa xuất hiện ở cửa vào đại điện, vội vã đi vào.
Hồi báo Thánh tổ, trong Thần Hồn điện có hồn hỏa của ba vị tôn giả đại nhân trước sau đều bị tắt đi!” Tên ma tộc vệ sĩ này nửa quỷ trên mặt đất, có chút kinh hoảng trả lời.
“Ba người?” Huyết Quang thánh tổ ánh mắt đang híp lại chợt trợn tròn, thả ra thích quang kinh người.
Đồng thời ” dát băng” một âm thanh vang vọng truyền đến, một cánh tay đang bắt chặt cái ghế trong phút chốc cái ghế liền tan thành tro bụi.
“Đúng vậy, Thánh tổ đại nhân. Căn cứ theo đại nhân phụ trách Hồn điện đích thân kiếm chứng, Hồn hỏa bị tắt chính là của đám Lam tôn giả ba người rời đi vài ngày trước đó.
Huyết Quang thánh tổ nghe được lời này, sắc mặt liền trở nên xanh mét.
Bên cạnh ngân ti nam tử cùng trung niên mỹ phụ mắt thấy cảnh này, không cầm được nhìn nhau một cái, trong lòng đồng dạng cảm thấy hoảng sợ.
Bất quá hai người tự nhiên cũng nhìn ra, vị Huyết Quang thánh tổ đại nhân này, nói là vì ba tên Ma tôn ngã xuống mà kinh sợ cũng chưa đúng, chi bằng nói là vì bọn họ làm mất đi món đồ kia mới giận dữ dị thường.
Điều này làm cho hai tên cao giai Ma tộc đối với vật kia, đoán già đoán non cả lên.
“Hai ngươi lập tức mang theo một đội Huyết Quang Tinh Vệ xuất phát, lập tức tìm tới vị trí ba người họ ngã xuống, cho dù chính là Đại Thừa tu sĩ ra tay, cũng không có khả năng một chút dấu vết tranh đấu cũng không lưu lại được. Hai người đem nơi đó mỗi một tấc đất cũng phải cẩn thận tìm tòi một phen, nhất định phải tra rõ ràng là người phương nào của nhân tộc ra tay, cùng với tung tích của đám nhân tộc tu sĩ này. Hai người các người chỉ cần chuyên tâm phụ trách việc này, nếu có tin tức lập tức truyền tin cho ta biết!” Huyết Quang thánh tổ sau khi đắn đo một chút, liền hạ quyết tâm phân phó một tiếng.
“Vâng, Huyết Quang đại nhân!” Đôi cao giai nam nữ ma tộc này, liền cúi người hành lễ rồi lĩnh mệnh nói.
Nửa canh giờ sau, một đám huyết vân từ trong cự tháp cuồn cuộn bay ra, bên trong mơ hồ có thể thấy được một đám ma tộc dữ tợn thân mặc một bộ huyết giáp trong suốt, chừng hơn trăm người, trong chốc lát liền bay ra khỏi ma thành không thấy bóng dáng.
Hơn một tháng sau, ở phụ cận một tòa cự đại thành thị xây sát vào mặt hồ của nhân tộc. hai đạo độn quang được che giấu rất kỹ từ phía chân trời bay đến, sau mấy cái chớp động, bỗng nhiên hạ xuống một đỉnh núi vô danh gần đó.
Hai đạo nhân ảnh này, một người áo bạc phiêu động, một người một thân thanh bào, chính là Hàn Lập cùng Ngân Quang tiên tử không ngại ức vạn dặm đường, rốt cuộc cũng bay tới phụ cận Ỷ Thiên thành.
Nhưng giờ phút này ánh mắt hai người nhìn về phái Ỷ Thiên thành, nhất thời hơi thở ngưng trọng, vẻ mặt trở nên nghiêm nghị.
Chỉ thấy trên hư không phía xa một bên tường của Ỷ Thiên thành, đang lơ lửng hơn vạn con hắc sắc cự chu (thuyền lớn màu đen), và ỡ giữa đám chiến chu này, có hằng hà sa số kỵ sĩ dữ tợn đều cưỡi các loai ma thú lớn nhỏ.
Đám ma thú này dưới chân bao quanh hắc vân, thân khoác thú giáp, rõ ràng khác rất xa đám ma thú bình thường.!