Ma Vương gầm thét như sấm, ngoại đạo pháp tướng cực lớn vung ra thủ ấn, đánh bật Quỷ Vương.
Chỉ là, sau Quỷ Vương còn có người khác ra tay, Yêu Vương hoá thành giao long, há miệng phun ra lôi mang màu vàng, sau đó là đòn tấn công của Phệ Hồn Vương và Vu Chú Vương, ngay cả U Minh Diêm La Vương cũng vung chiến mâu lạnh băng của mình lên.
Bùm! Đùng! Đoàng!
Sau vài tiếng động lớn, Ma Vương vô song một mình chống lại sáu người cùng đẳng cấp, bị đánh hộc máu, pháp tướng ngoại đạo gần như sụp đổ.
Các ngươi đều đáng chết!
Ma Vương gầm lên dữ tợn nhưng vẫn không địch lại, bị sáu vị vương đánh cho không ngừng lùi về phía sau.
Keng!
Thần Vương Thần Huyền Phong cũng ra tay, là sát thần bóng đêm, một kiếm tuyệt sát của ông ta ngay cả Hoàng đế còn sợ chứ nói chi là Ma Vương.
Phụt!
Ma huyết lại bắn ra tung toé, Ma Vương tránh được tuyệt sát của Thần Vương ngay trong gang tấc, nhưng một cánh tay đã bị chặt mất, biến thành hư vô trong biển sấm sét.
Loạn rồi! Cả biển lôi đều đã loạn rồi.
Phải biết rằng hỗn chiến trong biển lôi không chỉ có tám vị vương cái thế, mà còn có chín nhóm cửu Hoàng, tám mươi mốt vị Hoàng đế, trận hỗn chiến kinh thiên động địa thế này khiến đất trời đều đổi sắc.
“Rất rõ ràng, phía Quỷ Vương không muốn cho Ma Vương tiến đến cảnh giới Thiên”, nhìn cuộc hỗn chiến của tám vị vương và bảy mươi hai vị Hoàng đế, Diệp Thành trốn ra xa.
“Bọn họ để ông ta lên đến cảnh giới Thiên mới lạ”, Thái Hư Cổ Long nhàn nhạt nói: “Nếu Ma Vương lên tới cảnh giới Thiên thì đạo của ông ta sẽ lạc ấn trong đất trời, những người ở đây bao gồm cả ngươi và ta đều bị áp chế bởi đạo của ông ta, đồng nghĩa với việc chặn con đường bước vào cảnh giới Thiên của chúng ta”.