Bà ấy tên là Bạch Nhược Minh Lan, nhưng trên người lại chảy dòng máu của nhà họ Quý.
Cố Thành Trung đứng dậy chuẩn bị rời đi, lại đột nhiên nhớ đến gì đó.
“Mẹ vợ, có người nhờ con rể hỏi mẹ một câu.”
“Câu gì?”
“Rốt cuộc Diệu Miêu đã trả qua chuyện gì mới khiến cô ta biến thành dáng vẻ hiện giờ?”
“Chuyện này…”
Bạch Nhược Minh Lan ngẩn người, [ một hồi lâu không tiếp lời.
Bà ấy nhíu mày, liếc nhìn Cố Thành Trung: “Là Phó Thanh Viên hỏi phải không?”
“Chính là người em trai thứ năm của con. Cậu ấy là người đáng để nhờ cậy cả đời.”
“Tôi từng nghe Diệu Miêu nhắc tới.
Quả thật là người không tệ. Đáng tiếc là một kẻ ngốc. Hây, có lẽ chỉ có kẻ ngốc mới không tính toán những chuyện đó của con bé.”
“Rốt cuộc Diệu Miêu đã trải qua chuyện gì?” ; “Tôi từng đồng ý với con bé, không thể tiết lộ với bất kỳ ai. Đây là lời hứa của tôi với con bé. Người em trai thứ năm đó của cậu có lòng thì tự mình từ từ mở lòng của Diệu Miêu. Diệu Miêu cũng là người đáng thương, nhưng lòng dạ con bé không xấu.”
“Được, con sẽ chuyển lời.”
Cố Thành Trung cung kính nói, xoay người rời đi.
Anh nói lại nguyên vẹn lời của Bạch Nhược Minh Lan với Phó Thanh Viên.
Phó Thanh Viên nghe vậy thì trong lòng run rẩy mạnh mẽ.
Chắc chắn cô ấy đã gặp phải chuyện vô cùng tuyệt vọng, không thể nhắc tới.
Vết thương này chôn sâu trong tim, nhìn thì giống như đã khỏi hoàn toàn, chỉ cần bị người khác nhắc tới, thì chẳng khác nào rắc muối vào vết thương.