Xích Nguyệt nói: – Tiểu tử, đừng gây rối nữa, trả nội đan lại cho hắn.
Dương Khai gương mặt không nói lên lời: – Tiền bối, ta đánh lâu như vậy, cũng không thể không nhận được lợi ích gì chứ? Công ta bỏ ra cũng không ít mà.
– Tiểu hỗn đản! Thì ra ở đây là để chờ bổn cung! Xích Nguyệt bỗng nhiên như hiểu ra điều gì, nghiến răng mắng.
– Tiền bối nói gì, ta nghe không hiểu. Dương Khai vẻ mặt vô tội.
– Nói đi, ngươi rốt cuộc muốn ích lợi gì!
– Ta chỉ là muốn viên nội đan này! Dương Khai gương mặt kiên định.
– Yêu Vương điện hạ, xin ngài giúp ta. Huyết Giao dáng vẻ đáng thương hướng về Bán Nguyệt Sơn, như sắp khóc.
Hắn tu luyện mấy ngàn năm, rất vất vả mới có thành tựu tu vi như ngày hôm nay, nếu nội đan bị Dương Khai lấy mất, tu vi của hắn chắc chắn rớt xuống dưới Phản Hư Cảnh, hơn nữa sau này không thể tăng lên.
Chuyện như vậy đối với hắn mà nói, quả thực sống không bằng chết.
Cho nên hắn chỉ có thể hướng về phía Xích Nguyệt cầu xin giúp đỡ.
– Đủ rồi! Xích Nguyệt vạn phần tức giận. – Tiểu tử ngươi đem nội đan trả lại cho hắn, ta có thể cho ngươi ba viên nội đan Hư Vương nhất tầng cảnh.
– 5 viên có được không.
Dương Khai mặc cả.
– Xem ra, ngươi sau này không muốn gặp lại Khinh La Lời nói Xích Nguyệt tuy nhỏ nhẹ, nhưng từ trong giọng nói của nàng, bất kỳ ai cũng có thể tưởng tượng ra thời khắc này nàng đang cắn răng nghiến lợi.
– Được rồi nếu tiền bối đã nói vậy, vậy cứ như thế đi. Vẻ mặt Dương Khai như bị thua thiệt nhiều, ném nội đan trên tay về phía Huyết Giao.
Huyết Giao tay chân luống cuống đón nhận, cẩn thận kiểm tra một phen, sau khi xác nhận không sai liền há miệng nuốt vào, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.
– Các ngươi cút đi, còn có lần sau nữa, nhất định chém thông tha!
Xích Nguyệt quát một tiếng.
Thiên Nhãn và Huyết Giao hoảng sợ, nào dám nói thêm gì, rối rít ôm quyền cáo từ.
Sau khi bọn họ rời đi, Xích Nguyệt mới hừ nói: – Tiểu tử thối, dám lừa gạt bổn cung, ngươi chờ đấy.
Dương Khai cười hắc hắc.
– Bước vào trong trước đi.
Tiếng Xích Nguyệt vừa dứt, kết giới Bán Nguyệt Sơn lập tức nứt ra một lỗ hổng, nối thẳng vào bên trong.
Trong tầng mây, hai chiếc chiến hạm cũng đi xuống.
Một lát sau, Dương Khai cùng hai chiếc chiến hạm đồng loạt đi vào trong Bán Nguyệt Sơn, hạ cánh ở một nơi trong quảng trường.
Đám người Ba Hạc, Dục Hùng, Thần Đồ lần lượt đi ra, đều dùng ánh mắt quái vật nhìn Dương Khai.
Dục Hùng giơ ngón tay cái lên hướng về phía Dương Khai, gương mặt tỏ vẻ khâm phục.
Đại chiến vừa rồi giữa Dương Khai và hai vị lĩnh chủ, bọn họ ở trên tầng mây đều nhìn thấy rõ.
Đều là Hư Vương lưỡng tầng cảnh, lấy một địch hai, chẳng những chiếm thế thượng phong, cuối cùng lại nắm sống chết của địch nhân trong tay, chuyện như vậy quả thực ngoài sức tưởng tượng.
Sợ là cường giả Hư Vương tam tầng cảnh tới đây, cũng chỉ có thể đạt tới trình độ này.
Dương Khai mới chỉ là Hư Vương lưỡng tầng cảnh mà thôi. Hơn nữa mấy năm trước hắn mới chỉ là Phản Hư Cảnh. Nói cách khác, hắn tấn thăng mới không bao lâu, hiện tại có chiến lực như vậy, chờ sau khi cảnh giới của hắn ổn định, chẳng phải là có thể sánh ngang tam tầng cảnh sao?
Đám người Thần Đồ vạn phần rung động, tuy rằng trước đây trong Tử Tinh Thành, Dương Khai cũng từng giao thủ cùng cường giả Cuồng Sư Tông, nhưng lúc đó hai ngươi không thực sự đánh nhau, Dương Khai chẳng qua là sử dụng phần lớn trợ lực, dựa vào việc hủy diệt Tử Tinh để uy hiếp, khiến cho Cuồng Sư Tông thỏa hiệp mà thôi.
Hoàn toàn không giống với lần giáp mặt giao tranh này.
– Lĩnh chủ đại nhân có lệnh, hôm nay lĩnh chủ không tiện gặp ngươi, ngươi trước tiên ở nơi này mấy ngày, đợi nguyên khí của nàng ổn định. Ba Hạc đi lên phía trước, hướng về phía Dương Khai nói.
– Không thành vấn đề. Dương Khai gật gật đầu.
Hắn cũng biết Xích Nguyệt ở trong trạng thái bế quan hôm nay lại gặp phải chuyện này, tất sẽ bị ảnh hưởng một chút, loại ảnh hưởng này không quá lớn, nhưng cũng cần chút thời gian bình phục.
Cho nên hắn cũng không quá lưu tâm.
Lập tức, dưới sự an bài của đám người Ba Hạc, mọi người của Hằng La Thương Hội và Dương Khai liền ở trong Bán Nguyệt Sơn.
Cũng không có đãi ngộ gì đặc biệt, sau khi vào ở càng không có ai chú ý đến bọn họ.
Dương Khai phát hiện vị trí mình ở cách chỗ Phiến Khinh La không xa, cảm thấy đây chính là Xích Nguyệt cố ý an bài.
Ban đêm, khi vạn vật đều yên tĩnh, Dương Khai khoanh chân ngồi ở trong phòng mình, thần niệm buông lỏng, cẩn thận hướng về lầu các của Phiến Khinh La tìm kiếm.
Hôm nay đánh một trận, động tĩnh khá lớn, nhưng vẫn không ảnh hưởng đến Phiến Khinh La, thậm chí không làm kinh động nàng, có thể tưởng tượng được, thời khắc này nàng đang ở vào thời kỳ mấu chốt của bế quan, đã ẩn tất cả cảm giác ngoại giới.
Bên ngoài lầu các của Phiến Khinh La, có mấy tầng cấm chế phòng hộ.
Nhưng đối diện với thần niệm của Dương Khai, những cấm chế này đều không phải vấn đề khó khăn, dễ dàng hành động, hắn liền đột phá đi vào.
Trong một căn phòng tại tầng hai của lầu các, Dương Khai nhìn thấy Phiến Khinh La.
Nữ Vương Yêu Mị ngày xưa, phong thái càng mạnh hơn trước, Nữ Vương Yêu Mị trước kia cũng đủ để mê hoặc thiên hạ, điên đảo chúng sinh, theo tu vi cảnh giới của nàng tăng lên, dung hợp cùng với lực lượng căn nguyên Thiên Nguyệt Ma Chu kia, toàn thân yêu nữ này không khỏi toát ra phong tình kinh người.
Dù là người có tâm trí kiên định như Dương Khai, nhìn thấy nàng cũng không khỏi có chút thất thần.
Cả người nàng tựa hồ đều hóa thân thành một lốc xoáy to lớn, mê lực khó có thể tưởng tượng kia có thể cắn nuốt toàn bộ ánh mắt, thần niệm của bất kỳ nam nhân nào, khiến không một ai có thể tự kiềm chế.
Giờ khắc này, Phiến Khinh La khoanh chân cố định, đôi cánh tay trắng tinh lộ ra trong không khí, bàn tay ngọc xinh tươi ấn pháp quyết huyền diệu.
Sự chú ý của Dương Khai không tự chủ được lưu luyến trên cánh tay trắng đó một hồi.
Dưới thân Phiến Khinh La có một tòa pháp trận, đang vận chuyển, mà trước mặt nàng, có mấy khối Vực Thạch, vận chuyển theo pháp trận. Năng lượng trong Vực Thạch bị hút ra, không ngừng rót vào trong cơ thể nàng.
Xung quanh thân thể Phiến Khinh La, đã dần hiện lên hình thức ban đầu của vực tràng, không ngừng tràn ra lực lượng vực tràng hơi yếu.
Phản Hư Cảnh tấn thăng Hư Vương Cảnh, khó khăn nhất không phải là tích lũy thánh nguyên, mà là cảm ngộ đối với lĩnh vực.
Chỉ có cảm ngộ, lĩnh hội được huyền bí của lĩnh vực, võ giả mới có thể đột phá được gông cùm xiềng xích của tầng này, đạt tới cảnh giới mới.
Mà trước đó, võ giả Phản Hư Cảnh cần ngưng luyện Thế tràng của bản thân tới cảnh giới đại thành, chầm chậm chuyển hóa Thế tràng thành Vực tràng.
Thoáng nhìn ngắm một hồi, Dương Khai lộ vẻ vui mừng.
Yêu nữ Phiến Khinh La này, không hổ là hấp thu lực lượng căn nguyên của Thiên Nguyệt Ma Chu, tư chất của nàng hoàn toàn không giống so với trước kia, giờ này Thế tràng của nàng sớm đã đại thành, cũng đã tìm kiếm đến ngưỡng cửa của lĩnh vực, chỉ cần tích lũy đủ thời gian, cơ duyên đến, liền có thể đột phá Hư Vương Cảnh!