Cung Vô Mị coi nhẹ vết thương đang phun máu trên người, ôm Ninh Thư đạp lên khóa sắt ý định bỏ trốn.
Đã như này, Cung Vô Mị cũng không buông nàng ra, Ninh Thư cảm thấy sa mạc lời luôn rồi, đúng là Cung Vô Mị đối với nàng hận đến thâm sâu.
Nhìn vực sâu vạn trượng mờ mịt sương mù dưới khóa sắt, Ninh Thư rất sợ Cung Vô Mị trực tiếp ném nàng xuống.
Cắn chặt quai hàm, Ninh Thư không để cho mình thét chói tai.
Yến Nam Trúc thấy Cung Vô Mị chạy, cũng bất chấp tất cả, vội vàng dẫm khóa sắt đuổi theo Cung Vô Mị, hai người, ba người kèm thêm Ninh Thư bị kẹp dưới nách Cung Vô Mị, khóa sắt lay động đặc biệt dữ dội.
Ninh Thư rất muốn nói, mẹ nó đi từ từ không được sao, như vậy rất nguy hiểm.
Cung Vô Mị nhìn thoáng qua sau lưng, cười lạnh một tiếng, miệng vết thương của hắn đang chảy máu, còn ôm theo Ninh Thư, sắc mặt trắng bệch, ngày thường môi hồng phấn ướt át, bây giờ cũng trắng bệch nốt.
Ninh Thư nghĩ không ra, vì sao Cung Vô Mị lại muốn mang nàng theo, nàng hoàn toàn chính là gánh nặng.
Dưới sự lo lắng đề phòng của Ninh Thư, cuối cùng Cung Vô Mị cũng tới bờ bên kia.
Cung Vô Mị buông Ninh Thư ra, nhìn thoáng qua Yến Nam Trúc còn đang hành tẩu trên khóa sắt, lớn tiếng nói với Ninh Thư: “Thánh Nữ, truyền thừa thánh giáo giao cho nàng, chúng ta tách ra chạy, đến lúc đó tụ họp ở Tướng Quốc Tự, nàng nhất định phải bảo quản tốt truyền thừa Ma giáo, chỉ cần truyền thừa ở đâu, Ma giáo còn ở đó, chúng ta vĩnh viễn sẽ không bị những danh môn chính phái dối trá đó tiêu diệt.”
Truyền thừa? Tụ họp Tướng Quốc Tự? Ta Fuck Your Mom, căn bản nghe không hiểu ngươi đang nói gì, vẻ mặt Ninh Thư ngu ngơ, sau đó Cung Vô Mị không đợi Ninh Thư phản ứng đã bỏ chạy rồi.
Ninh Thư nhìn Yến Nam Trúc càng ngày càng gần, giật mình một cái liền chạy theo hướng Cung Vô Mị trốn đi.
Đậu xanh rau má, nàng bị Cung Vô Mị hố rồi, truyền thừa cái quái gì, chẳng qua là đem lực chú ý đặt ở trên người nàng, Cung Vô Mị tên tiện nhân này.
Lão nương cứ cố ý không chạy về hướng khác, lão nương chỉ muốn chạy theo ngươi.
Yến Nam Trúc đi theo sau lưng Ninh Thư, đuổi theo Ninh Thư, Ninh Thư nhìn thấy phía trước căn bản không có bóng dáng của Cung Vô Mị, trong lòng đều là thảo nê mã phi nhanh, quả thực xôn xao cẩu mà.
Thấy Yến Nam Trúc càng ngày càng gần, như dòi bám cốt làm Ninh Thư rất bực mình, chạy một hồi, Ninh Thư liền chạy không nổi nữa, xoa eo thở hổn hển, nói với Yến Nam Trúc đằng sau: “Đại hiệp, chờ một chút, ta có lời muốn nói.”
Yến Nam Trúc cảnh giác nhìn Ninh Thư, đứng đó cách Ninh Thư không xa, lạnh giọng hỏi: “Truyền thừa Ma giáo trên người ngươi, giao cho ta, chỉ cần ngươi hối cải làm lại từ đầu, không hề làm chuyện thương thiên hại lý, ta sẽ tạm tha mạng cho ngươi.”
Ninh Thư phi thường bất đắc dĩ, nói: “Ta nói ta là nữ tử đáng thương bị Cung Vô Mị bắt tới, ngươi tin không?”
“Ta không tin, nếu ngươi là người bị hắn bắt, Cung Vô Mị căn bản sẽ không để ý tới sống chết của ngươi, nhưng lúc hắn bỏ trốn còn mang theo ngươi, có thể thấy được trong lòng hắn quan tâm ngươi, giao truyền thừa Ma giáo ra đây.”Yến Nam Trúc vẻ mặt chính khí, chĩa kiếm vào Ninh Thư, “Bằng không đừng trách ta không khách khí.”
Ninh Thư: Ta…
Tâm quá mệt.
“Trên người ta thật sự không có truyền thừa gì, lúc này có lẽ ngươi nên đi bắt Cung Vô Mị đi, ta chỉ là một nữ tử chân yếu tay mềm, Cung Vô Mị là giáo chủ, cho dù có truyền thừa gì đó thì cũng ở trên người hắn chứ, với ta như này, không có một chút sức chiến đấu, tùy tiện một người cũng có thể quật ngã được ta, sao truyền thừa có thể ở trên người ta đây, đại ca.”
Ninh Thư quá bất đắc dĩ.
“Yêu nữ Ma giáo chớ có gọi bậy, đây cũng có thể là thuật che mắt của Cung Vô Mị, nếu không phải ta nghe thấy cuộc nói chuyện giữa hai ngươi, ta cũng sẽ không biết truyền thừa ở trên người ngươi, Cung Vô Mị làm cách trái ngược, ai sẽ nghĩ tới truyền thừa lại ở trong tay một nữ tử yếu đuối.”
Yến Nam Trúc chĩa kiếm vào Ninh Thư, “Ma giáo các ngươi tàn hại bá tánh, vô cớ giết người vô tội, Ma giáo như thế, liền không nên tồn tại truyền thừa, giao truyền thừa cho ta.”
Ninh Thư: …
Trong lòng bảo bảo thật sự rất khổ, kiểu nam chủ tin tưởng mọi sinh vật trong thiên hạ, nhưng lại không chịu tin tưởng nữ chủ này, người ta tùy tiện nói một câu cũng tin, mà nữ chủ nói rách cả mồm cũng không tin.
Quá ngược.
Ninh Thư cởi thắt lưng, ý định cởi y phục, Yến Nam Trúc lập tức quay đầu đi, nghiêm nghị quát lớn: “Yêu nữ dâm đãng vô sỉ, ngươi cho rằng ta sẽ bị yêu nữ như ngươi dụ hoặc.”
Khóe miệng Ninh Thư co rút, ngươi nha suy nghĩ nhiều rồi.