– Ừ. vậy làm phiền Đỗ đại nhân.
Phủ thừa Vương phủ cũng là hàm lục phẩm. Mặc dù chỉ là Vương thích nội thị, nhưng xưng là đại nhân cũng không sai.
Đỗ Tam dẫn đám người đám người Tần Tiêu đến đại đường thì dâng nước trà lên, sau đó lập tức bắt đầu chuẩn bị đồ ăn sáng, dàn xếp phòng ngủ vô cùng ngăn nắp và trật tự. Qua hai canh giờ sau, Lý Long Cơ vẫn chưa về, Tần Tiêu liền gọi một gã sai vặt tới hỏi:
– Vị Tiểu ca này, có biết mộ viên của Địch Quốc Lão ở đâu không?
Gã sai vặt gật đầu:
– Bẩm Tần đại nhân nói, tiểu nhân biết rõ, mộ viên của Địch Quốc Lão ngay tại chùa Bạch Mã Thành Đông của Thần Đô, các nơi này ước chừng hơn mười dặm. Đại nhân có gì phân phó, xin cứ nói.
Tần Tiêu nói: Truyện được copy tại TruyệnFULL.vn
– Ta muốn đi bái tế, thỉnh Tiểu ca dẫn đường.
Gã sai vặt đương nhiên là gật đầu đáp ứng liên tục.
Phạm Thức Đức tiến lên:
– Đại nhân, ty chức cũng cùng đi. Ty chức từng cùng Địch công hữu duyên gặp mặt mấy lần, lẽ ra phải bái tế.
– Muội cũng đi.
Lý Tiên Huệ đi đến bên cạnh Tần Tiêu.
– Ha ha, muội cũng muốn đi nữa.
Tử Địch vui sướng nhảy lên.
– Muội dựa vào cái gì mà đòi đi?
Mặc Y, Lý Tự Nghiệp cùng Phạm Thức Đức trăm miệng một lời.
– Các người quản được sao? Muội thích thì đi, sao có thể thiếu muội được.
Tần Tiêu cười ha ha:
– Được rồi, bốn người theo chúng ta cùng đi, các ngươi ở lại trong phủ nghỉ ngơi.
Ra khỏi Lâm Truy Vương phủ, gã sai vặt đã chuẩn bị xong hai cỗ xe ngựa, chở bọn bốn người Tần Tiêu đi về phía Thành Đông chùa Bạch Mã. Đã qua không bao lâu, Tần Tiêu trong xe chợt nghe đến một hồi tiếng vang của chuông đồng và xa xa truyền tới thanh âm phật tụng.
Chùa Bạch Mã! Đến rồi!
Phật giáo Đường triều cũng có thể nói là phát đạt chưa từng có. Bất kể là hoàng đế Lý gia hay là Võ Tắc Thiên đều tôn sùng Phật giáo. Các nơi chùa miếu như măng mọc sau mưa nhao nhao chui từ dưới đất lên, hơn nữa phần lớn đều là hương khói cường thịnh, lại càng không cần phải nói là chùa Bạch Mã cổ kính lâu đời. Trong chùa tăng lữ rất nhiều, thiện nam tín nữ ở bên trong đến bái lễ Phật như nước chảy, quang cảnh cực kỳ náo nhiệt.
Gã sai vặt dẫn đám người Tần Tiêu đi ước chừng chén trà nhỏ thì tới một khối mộ địa.
Tần Tiêu đứng ở đó mộ địa mộc mạc đơn giản, trước mắt phảng phất hiện ra thân hình phúc hậu cùng dáng tươi cười hòa ái dễ gần của Địch Nhân Kiệt, trong lòng bùi ngùi mãi thôi.
Mười năm trước, Địch Nhân Kiệt rời Bành Trạch đi thì Tần Tiêu chưa từng gặp qua hắn. Không nghĩ tới, lần nữa tương kiến đã là Âm Dương cách biệt, người và vật không còn. Tần Tiêu chậm rãi đi đến trước mộ, nhẹ nhàng vuốt khối mộ bia, thần sắc âu sầu nhẹ giọng thở dài nói:
– Ân sư, đệ tử Tần Tiêu bất hiếu bất tài đến gặp ngài đây…
Mộ bia hạ còn có một chút hương nến tế phẩm, xem ra cũng thường có người tế bái tế bái. Tần Tiêu tự thân động thủ thu dọn một chút rồi bày hương nến chính mình mang đến, cung kính lễ bái, vành mắt không tự giác có một ít đau đớn, phảng phất có nước mắt muốn dũng mãnh tiến ra.
Mười năm rồi, ngoại trừ thời điểm mẫu thân ốm chết Tần Tiêu không còn cảm giác xúc động cùng kích động nữa, nhưng mỗi lần vừa nghĩ tới Địch Nhân Kiệt, hắn liền không nhịn được sẽ có một chút sầu não khó hiểu. Hôm nay đối mặt với mộ bia thì càng khó kềm nén tình cảm của mình.
Tần Tiêu hành lễ vừa mới đứng dậy, sau lưng đã có người nhẹ giọng “Ồ ” một tiếng, còn nhanh bước hướng mọi người đi tới. Tần Tiêu nhìn lại, không khỏi kinh hỉ hô:
– Quang Viễn đại ca, là huynh à!
Người đến là người đàn ông chừng hơn bốn mươi tuổi, hắn cũng ngẩn ngơ kinh ngạc nghi ngờ hỏi:
– Ngươi là…