Cũng bởi vậy mà Phong Nhạc cảm thấy có chút nghi hoặc.
Hắn không đợi viên cầu kia bắn vào người, lập tức lấy phù lục Băng Mâu Thuật cầm trong tay, sao đó dơ lên hóa thành một cái mâu bằng băng trong suốt nghênh đón khỏa cầu kia.
“Phành” một tiếng nổ rền rĩ vang lên, băng mâu liên tiếp chấn bay ba bốn khỏa viên cầu. Mấy quả cầu vỡ nát văng ra tứ phía lập tức bị đóng băng lại ở không trung, cảnh tượng như tiên nữ tán hóa, hình thành một cơn mưa băng nho nhỏ.
Nhìn thấy cảnh này Phong Nhạc mới cảm thấy yên lòng, chú ý đến người Hàn Lập. Bởi vì lúc này trong tay Hàn Lập đã xuất hiện một lá cờ màu xanh, trên lá cờ có hình một Thanh giao dơ nanh múa vuốt chực bay ra.
Kinh nghiệm của Phong Nhạc cực kì phong phú, vừa thấy đã biết ngay là loại pháp khí tinh phẩm bậc trung, uy lực tuyệt đối không nhỏ.
Hai tay Hàn Lập huy động lá cờ này, xung quanh lá cờ từ từ tụ tập các linh quang màu xanh lại, thanh thế không nhỏ.
Phong Nhạc tuy đối với Hoàng La Tán tin tưởng mười phần, nhưng trời sinh tính giảo hoạn cẩn thận, cho nên khẩn trương nhìn không chớp mắt, sợ pháp khí này vượt qua dự liệu phá được phòng ngự của hắn.
Còn về mấy khỏa Hỗn nguyên châu kia sớm bị hắn chấn bay đi cho nên trong lòng Phong Nhạc nhận định đối phương chỉ dùng mấy khỏa viên cầu làm mình rối mắt mà thôi, không cần quan tâm đến nữa. Còn nói về uy lực thì Hỗn nguyên châu nếu có oanh tạc liên tục thì cxung sẽ không ảnh hưởng mảy may đến phòng ngự của hắn.
Chẳng qua Phong Nhạc thấy Hàn lập xuất ra một món pháp khí cao cấp cho nên mới lấy làm kiêng kị và buồn bực.
Hắn đoán Hàn Lập cũng giống như nữ tử nhiều pháp khí kia đều là hậu bối của cao thủ nào đó, cho nên càng hạ quyết tâm hạ sát Hàn Lập.
Hắn sợ rằng đối phương còn sống rời khỏi đây thì hậu quả vô cùng, huống chi đối phương còn chính mắt thấy mình giết người đoạt bảo, đến lúc đó sẽ khiến trưởng bối của nữ tử kia đến tìm hắn, đến lúc đó hắn sẽ gặp phiền toái lớn.
Ánh mắt Phong Nhạc bây giờ đang bị Thanh giao kì hấp dẫn, sát tâm càng tăng lên, mấy khỏa Hỗn Nguyên Châu rốt cuộc bay đến người hắn chạm vào Hoàng La Tán phát ra mấy tiếng nổ rền rĩ, cuối cùng là bay ngược ra ngoài.
Phong Nhạc sau khi nghe thấy thanh âm, theo bản năng cúi đầu nhìn thoáng qua.
“Dựa vào mấy cái Hỗn Nguyên Châu này cũng mơ tưởng đến việc công kích ta, đúng là không tự lượng sức mình, đừng nói là…”
“Ồ? Khỏa này sao lại có màu lam…”
Phong Nhạc trên môi nụ cười chưa dứt, liền phát hiện ra một viên Hỗn Nguyên Châu lúc bị văng ra bỗng nhiên lộ ra một vật giấu trong đó. Viên cầu này thể tích nhỏ bé còn xa mới bằng Hỗn nguyên châu bình thường.
Phong Nhạc trong lòng nao nao, không kịp nghĩ gì thì viên châu màu lam đó đã đụng vào vòng bảo hộ rồi.
“Một luồng sáng trắng, một mảng huyến lệ, ánh sáng chói lòa mắt!”
Đây chính là hình ảnh cuối cùng của Phong Nhạc đối với thế gian này, sau đó tất cả đều biến mất.
Về phía Hàn Lập đang đứng đối diện, trong mắt cũng chỉ nhìn thấy viên châu tử màu xanh chạm vào vòng bảo hộ của Phong Nhạc rồi lập tức bạo phát ra một luồng ánh sáng trắng vô thanh vô tức bao phủ cả người Phong Nhạc, cuối cùng lặng lẽ biến mất để lại một Phong Nhạc trên mặt vẫn còn y nguyên vẻ kinh ngạc, tựa hồ chưa xảy ra chuyện gì.
Hàn Lập trong lòng trầm xuống, đứng một lúc vẫn chưa có hành động gì. Một làn gió nhẹ thổi quả, thân hình Phong Nhạc theo gió cũng từ từ biến thành cát bụi.
Mà tại chỗ cũng chỉ còn hai nửa chân đi giày, trành cảnh này quả thật quỷ dị nói không lên lời.
Hàn Lập chứng kiến cảnh này chẳng những không sợ hãi mà ngược lại bình tĩnh ngồi xuống, thở ra một hơi dài, cuối cùng thì cũng yên tâm.
Trong khi vận dụng đòn sát thủ tối cường Thiên Lôi Tử, đồng thời tiến hành làm nhiễu loạn tư tưởng đối phương, rốt cuộc cũng làm cho Phong Nhạc biến mất khỏi thế gian.
Trên mặt Hàn Lập chẳng hiện ra tia vui mừng nào, thậm chí còn tự cười khổ diễu mình.
Cái này cũng khó trách, lần này đến cấm địa mới có hai ngày, toàn bộ pháp bảo của hắn đã phải xuất ra hết, ngay cả đòn sát thủ cuối cùng cũng phải dùng đến, thử hỏi làm sao hắn cao hứng đây.
Tưởng tượng nếu ba ngày nữa còn gặp vài cường giả cỡ Phong Nhạc này, tâm trạng Hàn Lập đang thoải mái lại cảm thấy trầm trọng vô cùng.
Tuy nhiên lần này không dùng đến Thiên Lôi Tử, hắn khẳng định không tránh khỏi kiếp nạn, Phi thiên thuẫn cũng hết khả năng chống đỡ. Hơn nữa giết chết thằng nhãi kia rồi còn thu được pháp bảo của nữ tử kia, hắn tuyệt đối không có hại ngược lại còn chiếm được không ít tiện nghi.
Hàn Lập trong lòng xoay chuyển, tinh thần rung lên, liền quay về phía đối diện nhìn lại. Nhưng theo ánh mắt của mình miệng Hàn Lập mở to hồi lâu không nói nên lời.