“Mẹ nó, bắt nạt đến trên đầu anh em của bố mày à!”
Anh Cẩu tức giận vì mình đến chậm một bước. Anh ta cũng không có cách nào khác, chỉ có thể sai người đưa những anh em bị thương tới bệnh viện, phái người khác.
đi tìm những tên khốn kia.
Anh ta gọi điện thoại cho Giang Ninh vì anh đã nói từ trước rằng nếu có người tới gây rối, cứ nói cho anh biết.
Đương nhiên, theo anh Cẩu thấy, giáo huấn đám tôm tép.
này thì không cần đại ca Giang Ninh phải ra tay.
Giang Ninh đến.
Anh liếc nhìn phòng bi-a vắng vẻ, hỏi thăm vài câu xem tình hình của người bị thương thế nào. Khi anh biết không có gì đáng ngại mới khẽ gật đầu.
“Đại ca, những tên khốn nạn này chắc chắn từ trên tỉnh tới”
Anh Cẩu hừ một tiếng: “Bọn chúng biết lão Hoàng rời đi mới nóng lòng tới gây rối.”
Những tên ngu ngốc này chắc chắn không biết, người đáng sợ nhất Đông Hải không phải là Hoàng Ngọc Minh.
“Em đã phái người đi tìm, nếu tìm được những tên khốn nạn đó, ông đây sẽ tự mình tháo chân của chúng rai”
Giang Ninh liếc nhìn anh Cẩu: “Bây giờ tình hình thế nào?”
“Có ba quán bar bị đập, còn có hai quán bi-a nữa. Bị thương mười mấy anh em. Những tên khốn nạn này ra tay thật ác độc!”
Anh Cẩu tức giận.
Những tên khốn nạn đó tới quá đột ngột, hơn nữa còn đồng thời ra tay, anh Cẩu nhận được tin tức cũng không kịp chạy tới.
Không chỉ anh ta, lúc này một đám sói ác kia đều đang tức giận. Không ngờ có người đến gây sự trên địa bàn của bọn họ.
Giang Ninh nói muốn biến Đông Hải thành một thành phố an toàn, đây là mặt tiền của bọn họ, ngay cả chơi còn chơi không tận hứng, đây là đánh vào mặt đấy.
“Đây chỉ là thăm dò sơ bộ thôi.”
Giang Ninh nói: “Chỉ sợ người tới đây cũng chỉ là một vài nhân vật nhỏ thôi.”
Anh nói tiếp: “Tiếp tục mở quán. Tất cả các người chia nhau ra, mỗi nơi để lại hai người, phát hiện có kẻ tới gây sự thì giữ gã lại.”
“Đại ca, không cần phiền toái như vậy đâu. Bọn em có thể tìm được chúng, sau đó..”
“Chúng không ở Đông Hải”
Anh Cẩu ngẩn người, những người này không ở Đông Hải à?
“Chúng nhất định là ra tay xong liền rời khỏi Đông Hải, nhưng chắc chắn sẽ ở gần Đông Hải, cách hai ngày sẽ tới một lần. Mục đích của chúng là phá hỏng chuyện kinh doanh ở đây, quấy rầy trật tự ở đây, cậu đã hiểu chưa?”
Anh Cẩu khẽ gật đầu rồi lại lắc đầu.
Anh ta cũng không thông minh như Hoàng Ngọc Minh, Giang Ninh vừa nói liên hiểu ngay được.
Giang Ninh quàng lấy cổ của anh Cẩu, hạ giọng nói: “Biết đóng cửa đánh chó không?”