Ngón tay của Thẩm Úc cuộn tròn lại nhưng lại bị người đàn ông dùng một bàn tay khác nắm lấy: “Đừng nhúc nhích, sẽ chảy máu tiếp mất.”
Thẩm Úc bình tĩnh nhìn cánh tay của mình một lúc lâu, dưới sự kích thích của đau đớn, cuối cùng y cũng miễn cưỡng tìm về khả năng suy nghĩ: “…Không đau.”
Sao có thể không đau chứ?
Thương Quân Lẫm chỉ nhìn thôi cũng đã cảm thấy vô cùng đau rồi, thời niên thiếu hắn đã chinh chiến trên sa trường nên số vết thương hắn phải gánh chịu có thể nói là nhiều không đếm xuể, nếu vết thương này nằm ở trên người hắn thì đến cả mày của hắn cũng không hề nhíu lại nhưng lúc vết thương này xuất hiện ở trên người của Thẩm Úc lại khiến hắn không thể chịu đựng nổi.
Mạnh công công đã bị cảnh tượng trước mắt dọa cho sợ ngây người, sau khi nghe thấy giọng nói của Thương Quân Lẫm thì ông mới dần hồi phục lại tinh thần, ông vội chạy đi sai mấy thái giám nhỏ đi mời thái y tới.
Mộ Tịch đứng ở một bên muốn tới gần nhưng lại không dám.
Nàng đã đi theo bên cạnh Thẩm Úc nhiều năm và đã thấy rất nhiều mặt của Thẩm Úc nhưng vẫn chưa bao giờ thấy một Thẩm Úc như bây giờ, ở bất cứ chỗ nào cũng để lộ hai chữ “nguy hiểm”.
Cái tay bị thương kia được người đàn ông cẩn thận đặt lên trên lòng bàn tay của hắn, máu chảy xuống men theo lòng bàn tay thấm ướt ống tay áo của cả hai người.
Thẩm Úc chớp chớp mắt rồi dần rút bàn tay đang ở trong tay của người đàn ông ra, y khẽ cúi xuống trước mặt của vũ nữ rồi hỏi cùng một câu hỏi với Thương Quân Lẫm: “Là ai đã sai cô tới đây?”
Tuy rằng là cùng một vấn đề nhưng vũ nữ kia biết Thương Quân Lẫm hỏi ai là kẻ sai nàng ta ám sát còn Thẩm Úc thì hỏi ai là kẻ sai nàng ta hãm hại y.
“Chủ nhân, chính miệng ngài…”
“Thật không?” Thẩm Úc đột nhiên duỗi tay ra rồi bóp chặt lấy cổ của vũ nữ kia, “Không phải kẻ đứng ở sau lưng cô nghĩ rằng chỉ cần tùy tiện nói mấy câu mà có thể đổ oan cho ta đó chứ?”
Ngón tay y dùng nhiều lực hơn, hô hấp của vũ nữ kia lập tức trở nên gấp gáp, vẻ mặt của nàng ta cũng càng ngày càng tệ hơn.
Cái tay Thẩm Úc dùng để bóp cổ nàng ta chính là cái tay đang bị thương kia, y càng dùng nhiều sức thì máu từ miệng vết thương lại càng chảy ra nhiều.
Dường như máu đang chảy ra không phải là máu của mình, Thẩm Úc không hề nhíu mày dù chỉ một chút.
Cổ tay lại bị nắm lấy một lần nữa, Thương Quân Lẫm ôm lấy Thẩm Úc từ phía sau để y tựa vào lòng ngực của mình rồi nói: “A Úc ngoan nào, trước tiên cứ buông tay ra đã, trẫm biết chuyện này không hề liên quan gì đến em, để trẫm nhìn tay em…”
Mãi Thương Quân Lẫm mới có thể lấy được tay của y ra, vì vậy hắn vội nắm chặt lấy cổ tay của y để tránh trường hợp y lại tự làm ra chuyện khiến mình bị thương tiếp.
Mộ Tịch dâng một chiếc khăn sạch lên, Thương Quân Lẫm cầm lấy rồi cẩn thận băng bó vết thương ở trên tay của Thẩm Úc.
“Bệ hạ, trước tiên cứ dẫn thích khách đi trước đã.” Thừa tướng đừng ra nói.
Thương Quân Lẫm ấn Thẩm Úc vào trong lòng ngực của mình rồi nói: “Dẫn đi đi, phải hỏi ra kẻ đứng sau chuyện này là ai, nếu không thể hỏi ra được thì đừng có đòi đội cái mũ quan ở trên đầu nữa.”
“Bệ hạ, lỡ may…” Một vị đại thần khác đứng ra rồi cẩn thận nhìn vào thanh niên đang được Thương Quân Lẫm bảo vệ cẩn thận ở trong lòng ngực.
“Sẽ không có lỡ may, quý quân ở bên cạnh trầm cả ngày lẫn đêm, nếu thật sự có mục đích khác thì còn cần tốn sức lập ra một cuộc ám sát hay sao?”
Thẩm Úc muốn nói cái gì đó nhưng lại bị người đàn ông ấn vào trong lòng ngực, Thương Quân Lẫm cúi đầu rồi ghé sát vào tai y và khẽ nói: “Đừng sợ, trầm sẽ xử lý tốt mọi chuyện.”
Thẩm Úc chui ra hai lần nhưng đều bị người đàn ông nâng tay lên trấn áp, Thương Quân Lẫm thật sự rất sợ nên vì không muốn để y có một phần vạn khả năng khiến mình bị thương nên hắn đành phải ấn chặt người vào trong lòng ngực.
Trong hô hấp đều là hơi thở quen thuộc, cánh tay đầy mạnh mẽ kia tạo ra một không gian rất an toàn, vì vậy đầu óc căng chặt của Thẩm Úc cũng dần thả lỏng hơn.
Thái y vội vàng chạy tới, trong điện rất lộn xộn nên Thương Quân Lẫm đã ôm Thẩm Úc đi ra phía sau điện, còn chuyện ở phía trước sẽ giao cho thừa tướng và Phương Quân xử lý.
Trên đường đến thì Cố thái y đã biết được tình hình đại khái nên trước tiên hắn bắt mạch cho Thẩm Úc đã rồi mới xử lý miệng vết thương của y.
Chiếc khăn được cởi bỏ, vết máu ở trong lòng tay được lau đi từng chút từng chút một khiến Thẩm Úc đau đến nỗi rụt ngón tay lại.
Thương Quân Lẫm nắm lấy cổ tay của y, trong giọng điệu cũng không rõ là đang vui hay giận: “Bây giờ biết đau rồi sao?”
Cảm giác đau đớn không ngừng kích thích thần kinh của Thẩm Úc, vì vậy đầu óc của y lúc thì mơ màng nhưng lúc thì tỉnh táo, y nhìn Thương Quân Lẫm một lúc rồi dần ghé sát vào mặt của hắn và cắn lên cằm của hắn một cái.
Không cắn mạnh, thậm chí là không đủ để cảm thấy đau đớn.
Thương Quân Lẫm chỉ cảm thấy ngực của mình như bị chạm vào một cái, tê tê nhức nhức.
Hắn đỡ lấy đầu của Thẩm Úc nhằm khiến y dựa lên vai của mình rồi hỏi Cố thái y: “Tình hình của A Úc thế nào rồi?”
“Miệng vết thương ở trên tay có hơi sâu, trong khoảng thời gian gần đây đừng đụng vào nước, về mặt ăn uống cũng cần phải kiêng vài thứ nên thần sẽ liệt kê những điều cần chú ý ra, còn có một việc nữa, thần muốn kiểm tra những món hôm nay quý quân đã ăn.”
“Sao lại như thế?”
Thẩm Úc đang tựa vào vai Thương Quân Lẫm bỗng dụi dụi rồi khẽ nói: “Là mùi hương, mùi hương trên người của vũ nữ kia khiến ta không thể chịu nổi.”
“Không chịu nổi mà sao vừa rồi em lại còn đứng gần nàng ta như vậy?”
Thẩm Úc tự biết mình sai nên im lặng.
Cố thái y lại bắt mạch cho Thẩm Úc một lần nữa, dưới yêu cầu của Thẩm Úc cuối cùng hắn cũng bắt mạch cho cả Thương Quân Lẫm, đúng như dự đoán, Thương Quân Lẫm không hề có bất cứ vấn đề gì, loại mùi này chỉ có tác dụng đối với mỗi mình Thẩm Úc.
Thương Quân Lẫm gọi Mạnh công công tới rồi khẽ dặn dò vài câu, Mạnh công công rời khỏi nơi này và đi làm những việc Thương Quân Lẫm đã dặn dò.
“Loại mùi này có ảnh hưởng gì nhiều tới cơ thể của A Úc hay không?” Thương Quân Lẫm nắm lấy bàn tay đang bị thương của Thẩm Úc mà không hề dám dùng lực.
“Hiện tại thì có thể thấy là ngoại trừ việc sẽ khiến quý quân muốn ngất đi ra thì không còn dấu hiệu nào khá, thần cần phải quan sát thêm mấy ngày để xem tình hình sau đó.” Cố thái y cẩn thận trả lời.
Thương Quân Lẫm chỉ vuốt ve tay của Thẩm Úc mà không nói gì cả.
Cố thái y lấy một lọ thuốc ra từ hòm thuốc của mình: “Đây là thuốc thoa ngoài da, sáng tối mỗi ngày cứ bôi một lần thì sẽ có lợi cho việc lành vết thương của quý quân, thần sẽ viết thêm đơn thuốc để giúp quý quân loại bỏ những tàn dư mà mùi hương kia đã đọng lại trong người quý quân.”
Mộ Tịch nhận lấy lọ thuốc, dù trong lòng nàng đang rất lo lắng nhưng vì có bệ hạ ở đây nên nàng không dám tiến lên hỏi thăm.
“Phiền Mộ Tịch cô nương nhanh chóng sắc thuốc theo đơn thuốc này, thần cần phải xem xem hiệu quả thế nào đã.” Cố thái y vừa nói vừa giao đơn thuốc vừa viết xong vào tay Mộ Tịch.
Mộ Tịch không dám chậm trễ, vội vàng cầm đơn thuốc đi sắc.
“Khụ, khụ.” Thẩm Úc khẽ ho khan hai tiếng, bởi vì mất quá nhiều máu nên gương mặt của y đã tái nhợt.
Trong lòng Thương Quân Lẫm rất sốt ruột nhưng vấn đề là hắn không thể làm được gì cả, cảm giác bất lực không ngừng ùa tới khiến hắn chỉ có thể cố gắng ôm Thẩm Úc chặt hơn nữa.
Cảm giác đau đớn dần được xua tan nên ý thức của Thẩm Úc cũng dần rơi vào trong sự mê man, lúc nước thuốc đắng chát được bỏ vào trong miệng Thẩm Úc đã kháng cự đến nỗi rụt người về phía sau.
“A Úc ngoan nào, uống thuốc xong thì sẽ không khó chịu nữa.”
Trong lúc Thẩm Úc đang hơi mê mang, Thương Quân Lẫm đã hỏi Cố thái y rất nhiều vấn đề.
Lúc Thẩm Úc lại lần nữa tỉnh táo trở lại thì y cũng không biết đã qua bao lâu rồi nhưng cảm giác đắng chát trong miệng vẫn đang lưu luyến không nguôi nên y đẩy người đàn ông đang ôm chặt lấy mình ra rồi nói: “Bệ hạ, ta muốn uống nước.”
Thương Quân Lẫm sờ lên mặt y rồi đứng dậy rót nước cho y.
Sau khi uống hết một chén nước và ăn thêm mấy miếng mứt hoa quả thì cuối cùng cảm giác đắng chát trong miệng y cũng giảm xuống một ít.
Thẩm Úc nhìn trang trí ở xung quanh, bọn họ đã trở lại Cung Ngọc Chương rồi.
“Bệ hạ, vũ nữ kia…”
“Trẫm sẽ xử lý, A Úc đừng lo,” Thương Quân Lẫm vừa nói vừa đỡ Thẩm Úc dậy, “Trẫm đã giao chuyện này cho thừa tướng và Phương Quân giải quyết rồi, sẽ không sao đâu.”
Thẩm Úc dựa vào đầu giường, hiện tại y đang mặc đồ ngủ nhưng tay phải vẫn còn khá đau, thử nâng tay lên thì đã thấy một bàn tay được bao bọc kín mít.
Ngón tay y khẽ giật giật, y có thể cảm nhận được cảm giác đau nhói.
Thương Quân Lẫm nắm lấy tay y rồi nhét nó trở lại trong chăn: “Cố thái y nói tạm thời nó không thể vận động nhiều và không thể chạm vào nước.”
Thẩm Úc gật gật đầu.
Thương Quân Lẫm nắm lấy những ngón tay của cái tay đang bị thương kia rồi khẽ khàng vuốt ve: “Có đau không, A Úc?”
Không đợi Thẩm Úc trả lời thì Thương Quân Lẫm đã tiếp tục nói: “Trẫm thì rất đau.”
“Nhìn thấy A Úc bị thương khiến trẫm rất đau.” Thẩm Úc đột nhiên nuốt những lời mình muốn nói xuống, y mím môi, trong mắt lóe lên biểu cảm phức tạp.
“Có trẫm ở đây nên những chuyện A Úc lo lắng sẽ không bao giờ xảy ra, nên em đừng chọn cách tự tổn thương chính mình để chứng minh một điều gì đó,” Thương Quân Lẫm nâng cằm của Thẩm Úc lên, giọng điệu rất khó dò, “A Úc đã nhớ kỹ chưa?”
Thẩm Úc nhìn Thương Quân Lẫm, y có cảm giác hình như hắn nổi giận rồi.