Một vị đại nhân vật xuất hiện, phụ cận có thêm tộc nhân Đinh gia tuôn ra, mỗi một người đều nhìn Lăng Hàn hằm hằm. Thế nhưng khi nhìn thấy Nữ Hoàng, vẻ mặt giận dữ lại tan thành mây khói.
– Lăng Hàn.
Vị đại nhân vật kia là Nhất Trảm lão tổ, gọi là Điinh Tuấn, vẻ mặt của hắn có chút cổ quái. Bởi vì Đinh Hổ chết trong tay đối phương. Trên lý luận mà nói, Trảm Trần đối với Sáng Thế cảnh là nghiền áp tuyệt đối, nhưng mà trong khoảng thời gian ngắn hắn không biết nên làm thế nào.
Trực tiếp ra tay hay là mời cao thủ mạnh hơn nữa tới?
Bất quá hơn phân nửa Trảm Trần trong gia tộc đều bị phái ra đi tìm Lăng Hàn. Trừ hắn ra cũng chỉ còn lại một Nhất Trảm khác. Còn có Đinh Diệu Long nữa.
– Ác tử, ngươi tới chịu chết sao?
Một lão giả có chòm râu trắng kêu lên, đó chính là Hằng Hà cảnh của Đinh gia, dù là Tiên vực, cũng không phải mỗi một người đều có thể nhẹ nhõm tu luyện tới Sáng Thế cảnh.
Lăng Hàn liếc mắt nhìn về phía lão giả kia, phanh một cái, dưới áp lực khủng bố, lão giả này lập tức bị chấn nát, hóa thành một đám huyết vụ.
– Lớn mật.
Đinh Tuấn rít gào, ở trước mắt hắn mà đối phương cũng dám ra tay giết người sao?
– Ác tử, ngươi không có tính người a.
– Vậy sao?
Lăng Hàn vươn tay, nắm thần hồn còn chưa có tán đi của lão giả kia tới, hắn lại dùng phương thức sưu hồn đối phương, miệng cũng nhanh chóng nói:
– Mười lăm tuổi cường bạo thị nữ, hai mươi mốt tuổi vì chiếm nữ nahan mà giết trượng phu người ta. Ba mươi hai tuổi tra tấn đồng nữ mười hai tuổi tới chết… ha ha, lão súc sinh như vậy còn giữ lại làm gì?
Ánh mắt Lăng Hàn lạnh lẽo, nhìn về phía người Đinh gia bốn phía.
– Đinh gia các ngươi có thể tìm ra được một người nào lương thiện không?
Người Đinh gia đều tức giận, loại chuyện này thì tính là gì chứ?
Người Tiên vực nhiều như vậy, chỉ tính riêng Thương Nguyệt thành cũng là hàng ức, cho dù mỗi ngày bọn hắn đều giết người làm thú vui, vậy cũng không thể nào giết được quá nhiều người, có gì phải bận tâm cơ chứ?
– Nhìn biểu lộ của các ngươi ta đã biết rõ.
Lăng Hàn xoa xoa tay, mặt đất rung động.
– Ông trởi đã không có mở mắt trừng phạt các ngươi, vậy thì để cho ta tới làm đi.
Sát khí của hắn lộ ra, đối với đám người mặt người dạ thú này chỉ có sát ý khôn cùng mà thôi.
Súc sinh mà thôi, cho dù giết thì như thế nào chứ?
hắn đi ra ngoài, đánh ra một quyền. Phanh phanh phanh. Lập tức có mười mấy người bị hắn đánh bại, hóa thành huyết vụ bắn tứ tung.
– Hôm nay ta nhất định sẽ làm cho Đinh gia máu chảy thành sông.
Lăng Hàn nói, thanh âm lạnh lẽo như sát thần địa ngục.
– Ác tử, dừng tay.
Đinh Tuấn gào thét, nhưng mà mỗi một quyền của Lăng Hàn đánh ra sẽ có hơn mười tộc nhân chết đi, trong đó thậm chí còn có một ít người là hậu đại trực hệ của hắn. Chuyện này bảo hắn làm sao có thể nhẫn nhịn cho được?
Hắn tung người bay ra, phát động công kích với Lăng Hàn.
– Lão tổ uy vũ.
– Lão tổ khí phách.
– Diệt ác tặc này.
Những người còn may mắn sống sót rống to, không ngờ ác tặc này lại dám một mình đi tới Đinh gia bọn hắn đại khai sát giới.
Đinh Tuấn đánh tới, đồng thời cũng thi triển bí pháp, có thể biến đổi tất cả công kích, sau đó thừa cơ ra tay, dồn người ta vào chỗ chết.
Ánh mắt Lăng Hàn càng lạnh lẽo.
– Hôm nay ta sẽ lấy lại công đạo cho Hồ gia.
Ông, thanh âm như là sấm sét, khiến cho da đầu Đinh Tuấn tê rần, hắn hét lớn:
– Hóa ra ngươi là dư nghiệt Hồ gia?
Khó trách Lăng Hàn luôn đối đầu với bổn tộc, thậm chí còn đưa tới lửa giận của Hàn gia, làm hại Tổ miếu bị hủy đi. Hóa ra, hóa ra Lăng Hàn này chính là hậu nhân Hồ gia.