Nhiếp Vân thở ra.
Thu hồi Nhất Khí Hóa Tam Thanh hình thành thân thể, hắn chạy trốn ra xa, trên mặt lộ ra nụ cười hưng phấn.
Vừa rồi dùng tất cả lực lượng thi triển ra uy lực cuồng bạo nhất, mục đích chính là tìm cơ hội tiếp cận Tu La Vương và mang Hồn thạch do Tuyết Tĩnh Nhi biến thành đưa vào trong cơ thể của hắn.
May mắn, thành công!
– Ngươi làm gì trong đầu của ta?
Cảm thụ Hồn thạch vừa tiến vào đầu dẫn phát phản ứng như thủy triều, Tu La Vương ôm đầu không ngừng lăn lộn, hắn gào rú thảm thiết.
– Không có gì!
Nhiếp Vân xiết chặc nắm đấm, tâm tình vô cùng khẩn trương.
Tuy Tuyết Tĩnh Nhi nói lời son sắt nhưng hắn vẫn lo lắng, sợ đệ đệ không cách nào tách ra khỏi Tu La Vương, nếu như vậy tất cả vất vả đều kiếm củi ba năm thiêu một giờ.
– Ah… Đáng giận, linh hồn của ta, lực lượng của ta…
Liên tiếp gào rú, Tu La Vương vốn bình tĩnh lúc này như biến thành kẻ điên, hắn không ngừng kêu la thảm thiết, lực lượng cường đại bắn ra khắp bốn phía, trên không trung không ngừng nổ vang và sinh ra gợn sóng không nhỏ.
– Hắn sẽ kéo dài trong thời gian bao lâu?
Nhìn bộ dạng Tu La Vương giống như người điên, Nhiếp Vân quay đầu nhìn về phía Nhan Chi.
Thân là linh hồn sư, lại là mẫu thuân Tuyết Tĩnh Nhi, khẳng biết rõ chuyện này hơn hắn nhiều.
– Ta cũng không biết!
Kết quả ngoài dự đoán mọi người, Nhan Chi lắc đầu:
– Ta gặp Tuyết Tĩnh Nhi vào lúc đang du lịch trong hỗn độn, chính bởi vì nàng mới thành lập Hồn giới, về phần nàng tồn tại thế nào thì ta không biết.
– Đương nhiên, lúc ấy ta gặp được nàng chỉ là Hồn thạch bình thường, chỉ mới hóa hình trong thời gian gần đây.
– Ngươi không biết?
Nhiếp Vân cau mày nhìn lên bầu trời.
Lúc này Tu La Vương càng điên cuồng hơn trước, hắn gào rú thảm thiết, trong người hắn bộc phát khí lãng hung mãnh, hắn không ngừng kêu gào thảm thiết trên không trung, mọi người nơi này xem đều cho rằng hắn không chịu đựng nổi, mặt khác một đạo linh hồn chi lực bàng bạc bộc phát trong người hắn.
Cổ lực lượng này tuy hùng hậu cường đại nhưng không mang theo khí tức giết chóc nào, ngược lại mang theo ý chí bất khuất mà kiên định, từ đó làm nội tâm người khác sinh ra cảm giác ấm áp và thân cận.
– Nhiếp Đồng!
Đôi mắt Nhiếp Vân đỏ rực, khí tức linh hồn này không phải của người khác, mà là của Nhiếp Đồng!
Trước khi hắn không cảm nhận được bất cứ khí tức nào của Nhiếp Đồng trong cơ thể của Tu La Vương, còn tưởng rằng thực bị đối phương phong ấn, hiện tại xem ra chỉ bị áp chế tạm thời mà thôi, lúc này mượn nhờ lực lượng Hồn thạch của Tuyết Tĩnh Nhi cho nên dẫn phát lực lượng bùng nổ và hình thành cục diện đối lập với Tu La Vương.
– Ca ca!
Tiếng hô thanh tuhys vang lên, nó rất tinh khiết không mang theo chút tạp chất nào.
Tuy cùng tồn tại với Tu La Vương nhưng hắn như trước chính là đệ đệ không do dự hứng một trăm ba mươi bảy kiếm mà không lui về phía sau nửa bước, cũng là thiếu niên quật cường kiên định vì tín niệm của mình.
– Nghĩ biện pháp thoát ly khỏi Tu La Vương.
Biết rõ bây giờ không phải là thời điểm ôn chuyện, Nhiếp Vân hô to sau đó truyền ý niệm tới.
– Không được, ta cùng Tu La Vương là linh hồn cộng sinh, đã có thể ảnh hưởng thực lực của hắn, cũng là tâm ma của hắn, một khi thoát ly, tương đương hắn thoát khỏi tâm ma gông cùm xiềng xích, chỉ sợ sẽ trực tiếp đột phá gông cùm xiềng xích trở thành cường giả Tru Thiên.
Nhiếp Đồng lập tức truyền âm lại.
– Cái gì?
Trái tim Nhiếp Vân co rụt dữ dội.