Ngốc Béo dò xét nhìn vào trong viện, thấp giọng nói: “Tiên sinh, xem tình hình như vậy, chúng ta chắc là không cần đi vào nữa”.
Đỗ Văn Hạo không có tâm tình dây dưa: “Xuống xe đi”. Thấy có người đeo khăn tang đi ra cửa. Khuôn mặt đau buồn nói: “Đỗ tiên sinh, ngài đã tới chậm, lão thái thái…”
Đỗ Văn Hạo nghe vậy trong lòng cũng xót xa, nhân tiện nói: “Ôi! Bệnh không trị thì người hẳn phải chết. Chúng ta đi vào bái tế lão nhân gia thôi”.
“Đỗ tiên sinh, ta nghĩ chắc là không cần đâu. Trong nhà đang rất loạn. Lão gia cùng thiếu gia đang bận rộn rất nhiều công việc”.
Đỗ Văn Hạo nghe đối phương nói như vậy, hiển nhiên là có tình cảnh khó nói, đang muốn rời đi, thì Ngốc Béo nói: “Chúng ta chỉ vào bái tế một chút, cũng là chuyện bình thường, các ngươi cự tuyệt như vậy thì thật là không thích đáng?”
“Được rồi, Ngốc Béo, chúng ta đi thôi”. Đỗ Văn Hạo cắt đứt lời Ngốc Béo, thản nhiên nói: “Được rồi! Các ngươi trở về lo công việc đi. Chúng ta về!”
“Thật là xấu hổ, Đỗ tiên sinh, làm cho các ngài đến một chuyến mất công rồi.
Chờ người nọ khuất sau cánh của, Đỗ Văn Hạo than nhẹ một tiếng mang theo Ngốc Béo trở về. Truyện Tống Y
Ba ngày sau.
Mấy ngày này, Đỗ Văn Hạo vẫn như mấy hôm trước, giờ đây hắn đã có thói quen dậy sớm sau đó tản bộ trên bờ sông một lúc. Khi quay về thì hái ít cỏ lau cho thê tử, Bàng Vũ Cầm cũng rất vui.
Đỗ Văn Hạo cũng không biết tại sao mình lại muốn đến nơi này, khi hắn nhìn thấy nữ tử ngày đó đứng trên tảng đá cạnh bờ sông luyện võ, trong lòng hắn mơ hồ hiểu ra nguyên nhân gì đó. Chỉ là, nguyên nhân này lúc hắn cố suy nghĩ lại không ra.
Nhưng mà, mỗi sáng sớm hắn lại tới lại tới chỗ bờ sông lau sậy rậm rạp, ngồi ở trên tảng đá một lúc.
Giờ phút này. Phía chân trời có một viền vàng đột nhiên hiện lên, Đỗ Văn Hạo cũng không cảm thấy mát mẻ chút nào, xem ra hôm nay trời nắng to rồi. Truyện Tống Y
“Tiên sinh, ta đi khắp nơi tìm ngài, thì ra ngài chạy tới chỗ này!”
Đỗ Văn Hạo nghe thấy có người gọi mình, quay đầu lại thì thấy tiểu nhị của hiệu thuốc, Ngô Thông.
Đỗ Văn Hạo thấy Ngô Thông thở hổn hển chạy tới. Trông thấy mình, liền đứng lại khom lưng thở hồng hộc vừa xoa ngực vừa đấm lưng, buồn cười vô cùng.
Đỗ Văn Hạo nói: “Nhìn ngươi mệt mỏi như vậy, chắc hẳn có sự tình gì khẩn cấp tìm ta?”
Ngô Thông thở hổn hển mấy lần lấy hơi, nói: “Một người điên tới hiệu thuốc, hắn luôn miệng nói không thể không gặp ngài. Ta nói ngài còn chưa rời giường, nhưng hắn nói rằng phải nhanh chóng thức ngài dậy, lúc đầu thì ta còn không chịu. Sau đó hắn cứ một mực khăng khăng nói như vậy, lúc đi ta đi gọi ngài mới biết ngài không còn trong nhà, cho nên mới vội vã đi tìm”. Truyện Tống Y Truyện Tống Y
Đỗ Văn Hạo đã gặp qua nhiều người giả điên giả dại, miệng thì nói muốn xem bệnh, nhưng trên thực tế là muốn xem thực mình có bản lãnh hay không, tục ngữ nói rất đúng: người sợ nổi danh heo sợ béo, lời này quả thật không sai. (Heo béo thì bị thịt)
“Vậy tại sao ngươi biết ta ở bờ sông thế?”
Ngô Thông vừa cười vừa nói: “Là chưởng quỹ nói”.
Đỗ Văn Hạo sửng sốt nghĩ thầm: Lâm Thanh Đại tại sao lại biết mình ở bờ sông nhỉ?
“Đúng rồi! tiên sinh, chúng ta nhanh chóng trở về xem người kia thôi, ta cùng Ngốc Béo đã hỏi hắn nguyên nhân tới tìm ngài?”
Đỗ Văn Hạo hỏi: “Hắn trả lời như thế nào?”
Ngô Thông ho nhẹ một tiếng, giả làm bộ dáng mục hạ vô nhân, cố gắng ưỡn ngực, ngửa đầu nói to: “Bằng vào các ngươi, còn chưa đủ tư cách đâu”.
Đỗ Văn Hạo cười, vỗ vai Ngô Thông, nói: “Được rồi! Chúng ta trở về xem hắn là dạng thần nhân gì, đi nào!”
Trong phòng khách ở tiền đường của Ngũ Vị đường.
Một nam tử trẻ tuổi ngồi ở trên ghế thái sư. Người này ước chừng hai mươi bốn, hai mươi lăm tuổi, trang phục tinh xảo hoa lệ, toàn thân toát ra vẻ thành thục, chững chạc. Con ngươi thâm thúy như bầu trời đêm, nhãn thần sáng như ánh trăng. Khuôn mặt góc cạnh phân minh, trên trán lộ ra một nét u oán khó hiểu, búi tóc chỉ dùng một dải lụa trắng thắt lại, Rất khó phân biệt hắn là nam hay là nữ. Khuôn mặt an tĩnh, hắn lẳng lặng ngồi, đôi mắt nhìn ra nơi nào đó bên ngoài, tựa như một tòa thạch điêu, không biết sống hay chết. Truyện Tống Y
Có sáu nam tử vóc người cao lớn cơ bắp đứng bên cạnh hắn, mấy người này cùng hắn sắc mặt không hề biến đổi. Giống như sáu cái cột ở một bên hộ vệ cho một nam tử anh tuấn .
Bàng Vũ Cầm ngồi ở chủ tọa. Diêm Diệu Thủ, Hàm Đầu, còn có Tuyết Phi Nhi cùng Lâm Thanh Đại ở ngồi ở hai bên.
Ngốc Béo đứng ở cửa lo lắng nhìn ra xa, đột nhiên kêu lớn: “Đã trở về. Tiên sinh đã trở về”.
Nam tử kia nghe vậy, hai con mắt lập tức sáng lên, từ ghế đứng lên, bước nhanh ra cửa.
Đỗ Văn Hạo thấy trong Ngũ Vị đường đi ra một nam nhân. Quần áo hoa thể, thân hình cao xấp xỉ bằng mình nhưng tướng mạo lại cực kỳ tuấn tú, thậm chí không bao nhiêu nữ nhân có thể so sánh cùng, nhưng mà làm cho Đỗ Văn Hạo khó hiểu là đối với nam nhân đang đi ra đón này làm cho người ta sinh ra một loại cảm giác chán ghét.
“Ngài là Đỗ tiên sinh?” Người này nói chuyện hết sức lãnh ngạo.
Đỗ Văn Hạo thấy đối phương chắp tay hành lễ với mình, cũng đáp lễ lại: “Đúng là tại hạ!”
Nam nhân kia nhếch miệng cười lộ ra hai hàng răng trắng tinh sắp xếp đều đặn, điều này càng làm cho Đỗ Văn Hạo nghĩ người này là kẻ bất nam bất nữ, âm thì thịnh mà dương thì suy.
“Tiên sinh đã về rồi, tại hạ chờ tiên sinh đã lâu!”