Lúc này Mộc Nhi và Vũ Minh cũng chuẩn bị về, nhưng Mộc Nhi vẫn còn lo lắng muốn ở lại nhưng Cảnh Sâm đã bảo:”Em cứ về đi, Mỹ Lam không sao đâu đã có anh rồi. Anh sẽ giải quyết mọi chuyện nên em đừng lo.”
Cảnh Sâm thấy Mộc Nhi vẫn cũng cứng đầu không chịu về anh liền nói:”Vũ Minh! Cậu mau dẫn em gái tớ về đi. Đừng để em ấy lại làm phiền vợ chồng tớ!” Nghe Cảnh Sâm nói thế Mộc Nhi chủ có thể ấm ức ra về.
Mỹ Lam tắm rửa sạch sẽ bước lên giường thì thấy Cảnh Sâm đã ngồi im nhìn cô. Mỹ Lam nhìn nét mặt anh thù cũng biết là anh có chuyện muốn nói. Mỹ Lam cười cười tới gần chỗ Cảnh Sâm nói:”Ông xã! Anh muốn nố cái gì mà lại trưng ra cái bộ mặt lạnh như vậy?”
Cảnh Sâm thở một hơi dài bắt đầu nói:”Em rất thương đứa bé đứng chứ!”
Mỹ Lam hơi ngạc nhiên với câu hỏi cảu Cảnh Sâm nhưng cũng bình thản trả lời:”Đúng vậy! Nó là con em mà!”
Cảnh Sâm mặt nghiêm trọng nói:”Nếu em không thể sinh ra đứa trẻ thì em thấy thế nào? Nếu có thể cả em và nó đều sẽ chết thì sẽ thế nào?”
Mỹ Lam ngạc nhiên với câu hỏi của Cảnh Sâm, cô cố cười ngượng nói:”Gì vậy! Anh đừng đùa nữa không vui đâu!”
Cảnh Sâm nhìn thẳng vài mắt Mỹ Lam nói:”Em nghĩ đây là chuyện nên đùa à?” Mỹ Lam mắt đảo xung quanh lo lắng, thắc mắc quay lại hỏi Cảnh Sâm:”Tại sao? Tại sao em và đứa trẻ phải chết!”
Đối diện với câu hỏi này của Mỹ Lam, Cảnh Sâm dường như cứng họng không dám nhìn thẳng vào mặt Mỹ Lam. Anh thấy tội lỗi vô cùng.
Thấy Cảnh Sâm im lặng lại càng làm Mỹ Lam khó chịu hơn. Cô đứng dậy đi tới lại gần Cảnh Sâm hơn, cô nắm lấy cổ áo Cảnh Sâm kéo lại gần mình muốn anh nhìn thẳng vào mắt cô mà trả lời.