Nhưng thánh chỉ đã tới tay, cho dù Tiêu Cảnh Dương không vui, thì vẫn phải cử hành hôn lễ đúng thời hạn.
Trong nhà nghênh đón một vị nữ chủ nhân, khoảng thời gian cùng Tiêu Cảnh Dương đồng cam cộng khổ kia, đã khiến Giang Nhạc An cảm thấy mình chính là nữ chủ nhân của cái nhà này.
Bây giờ lại xuất hiện một vị nữ chủ nhân chân chính, khiến Giang Nhạc An không thể chịu nổi, cũng không thể chấp nhận được thân phận của mình.
Tân Vương phi nhập phủ, dựa theo quy củ, trắc phi Giang Nhạc An còn phải tới thỉnh an vị chính thất này vào ngày hôm sau.
Nhưng Giang Nhạc An không đến, không riêng gì Giang Nhạc An không đến, mà ngay cả Tiêu Cảnh Dương cũng không xuất hiện.
Thị nữ của Vương phi vô cùng tức giận, không nhịn được mà nói với Vương phi: “Tiểu thư, bọn họ thật là quá đáng, tối hôm qua là đêm tân hôn của tiểu thư, vậy mà nàng ta lại gọi người qua, kết quả Vương gia còn ngủ lại đó.”
Thị nữ càng nói càng tức giận, tức đến mức nước mắt đã sắp trực trào rơi ra, “Dựa vào cái gì, dựa vào cái gì mà bọn họ có thể đối xử với tiểu thư như vậy.”
Vương phi ung dung thong thả uống một ngụm trà, nhẹ nhàng đặt xuống, “Dựa vào cái gì sao, dựa vào tình cảm của bọn họ rất tốt, chúng ta đến sau, chỉ có thể chịu đựng đi.”
Nhìn thấy thị nữ của mình tức giận đến độ vành mắt cũng đã đỏ lên, an ủi nói: “Chúng ta mới đến chưa vội hành động, phải suy tính trước đã, trước khi gả tới đây ta đã biết sẽ xảy ra những chuyện này rồi.”
Thị nữ lau nước mắt, “Đã biết thưa tiểu thư, nô tỳ nhất định sẽ không gây phiền phức cho tiểu thư.”
Chờ tới tận giữa trưa, Giang Nhạc An cùng Tiêu Cảnh Dương mới xuất hiện, sắc mặt của Tiêu Cảnh Dương có chút áy náy, Giang Nhạc An nhìn Vương phi, cố gắng che giấu sợi dây ghen tuông khổ sở trong lòng xuống.
Buổi lễ thỉnh an cũng diễn ra êm đềm tốt đẹp.
Chờ bọn họ đi rồi, thị nữ lại tức giận không chịu nổi, “Chủ tử, người nhìn bọn họ xem, nhìn bọn họ xem.”
Vương phi lại cười, “Đây là chuyện tốt, ai thích ai, ai yêu ai, càng để ý, lại càng thua.”
Nàng cái gì cũng không làm, sự tồn tại của nàng đã khiến bọn họ náo loạn rồi.
Bọn họ xảy ra tranh chấp, nàng lại làm ngư ông đắc lợi, cứ từ từ, từ từ!
Không vội!
Vương phi hiểu rõ mình muốn cái gì, yêu hay không yêu cũng đều xếp ở phía sau.
Tiêu Cảnh Dương xảy ra cãi vã với Giang Nhạc An, Vương phi không thèm để ý, ở bên cạnh nhìn, ngẫu nhiên lại nhấc một cái bấc đèn, khiến ngọn lửa càng cháy to hơn.
Không viên phòng thì thế nào, bây giờ nàng còn chưa hoàn toàn khống chế được Vương phủ, ngay lúc này chưa thích hợp để mang thai.
Chờ đến thời cơ thích hợp, lại viên phòng, trước mắt cứ khiến bọn họ nháo lên, hao binh tổn tướng rồi, nàng lại một lưới bắt hết.
Vương phi nhìn chính mình trong gương đồng, xinh đẹp tao nhã, thời điểm cười, lại giống một nữ tử rắn rết xinh đẹp.
Rắn rết sao!
Là Giang Nhạc An hình dung về nàng như vậy, nhưng Vương gia lại không tin!
Bởi vì quả thực cái gì nàng cũng không có làm nha!
Nhưng giác quan thứ sáu của nữ nhân lại rất nhạy bén trước nguy hiểm, Giang Nhạc An vừa sốt ruột vừa sợ hãi, giống như một con thỏ trong lồng sắt, rõ ràng có rắn rết nguy hiểm ở bên cạnh, lại không có ai có thể giúp nàng.
Vương gia người mà nàng coi là chỗ dựa cũng không giúp nàng, thậm chí còn không tin nàng.
Mỗi lần nói ra, Tiêu Cảnh Dương chỉ có thể mệt mỏi hỏi, chứng cứ đâu, chứng cứ đâu?
Không có chứng cứ thì có thể nói gì, Vương phi là hoàng đế hạ chỉ ban hôn, nàng cũng không làm gì sai phạm, làm ầm ĩ đến trước mặt hoàng đế cũng không thể nói được gì!
Nhưng Giang Nhạc An lại cảm thấy Tiêu Cảnh Dương là đang không tin mình, nháo đến mức khiến Tiêu Cảnh Dương vô cùng mệt mỏi, trước đó còn đang tốt đẹp, có thêm một người thật sự khiến người ta ăn không tiêu.
Vương phi nhìn trạng thái của hai người, nghĩ thầm, đến lúc nên từ từ thu lưới rồi.
Thẩm bá nhìn cuộc sống sinh hoạt rối tung của Vương gia, không nhịn được mà khuyên hai câu, cần phải kính trọng Vương phi, không nên để trắc phi quá lên mặt, khiến nàng không biết thân phận của mình.
Mọi hành vi của trắc phi đều cho là Vương gia cho nàng cái tự tin này.
Ai, thật là cắt không đứt, mà gỡ lại càng rối hơn.
Thiên vị cho người mình yêu thích là tâm lý bình thường, nhưng một khi quá nuông chiều sẽ chỉ dẫn đến hỗn loạn.
Yêu hận đều phải kiềm chế, đối với dục vọng cũng phải kiềm chế.
Vương gia ở trên chiến trường rõ ràng là một người sát phạt quyết đoán, kết quả ôm ôn hương ngọc nhuyễn lại do dự không quyết đoán.
Thân phận một khi đã định thì không thể thay đổi, còn không bằng nhìn rõ chính mình một chút đi.
Nếu cứ tiếp tục náo loạn như vậy, Vương phủ sẽ trở thành trò cười, hình ảnh của Vương gia cũng thật khó coi!
Thẩm bá khuyên vài lần, Tiêu Cảnh Dương chỉ nói trong lòng hắn hiểu rõ, Thẩm bá còn có thể làm gì, chỉ có thể nhìn.
Lại cũng không phải nhi tử của mình, nói nhiều, ngay cả công việc cũng không giữ được.
Mỗi khi Vương gia tới trước mặt mình mà oán giận, Thẩm bá đều là vâng, vâng, vâng!