Kể từ khi sinh ra, La Thanh là một đứa trẻ năng động và rất có thiên phú nhưng kể từ lúc bắt đầu tu luyện thì hắn mới bắt đầu có dấu hiệu nhưng ban đầu họ phớt lờ và để hắn tiếp tục tu luyện. Khi cảnh giới càng cao thì tình trạng của La Thanh càng ngày càng nghiêm trọng.
Hắn từ một thiên kiêu được người người xem trọng, từ một cường giả Ngưng Hải cảnh lúc mới tám tuổi nay lại trở thành một phế nhân nằm liệt giường.
Chứng kiến đứa con trai duy nhất đang nằm đau đớn ở trên giường thì La Thiên không thể nào kiềm chế được. Đợi đến khi vị dược sư cuối cùng lắc đầu rời đi thì hắn lúc này giống như một người không có linh hồn đang bước từng bước đầy nặng nề rồi ngồi xuống bên cạnh và đưa tay nắm bàn tay La Thanh với gương mặt thẫn thờ.
Ngay khi bầu không khí trong phòng đang rất nặng nề thì đột nhiên, một tiếng bước chân từ bên ngoài truyền vào và một điệu cười vui vẻ, nói. “La Thiên, trông khí sắc ngươi hôm nay rất tệ? Tình trạng của lệnh lang đến giờ vẫn không có chút tiến triển nào hay sao?”.
Bị Thanh Lương buông lời châm chọc nhưng La Thiên lúc này cũng không biểu hiện ra dáng vẻ nào là tức giận. Bởi vì hắn biết lời của Thanh Lương nói là chính xác và cho dù hắn có tức giận thì La Thanh cũng không hề tỉnh dậy.
Đứng ở bên cạnh, hai vị trưởng lão ánh mắt tức giận nhìn chằm chằm Thanh Lương lộ ra sát ý và khí tức của mình.
La Thiên ánh mắt mệt mỏi nhìn Thanh Lương rồi đưa tay ra hiệu hai vị trưởng lão dừng lại, nói. “Thanh Lương? Ngươi đến để cười trên nỗi đau của ta hay sao?”.
“Nào có, nào có”. Đáp lại, Thanh Lương từng bước tiến lại gần La Thanh rồi đặt tay lên mạch tượng hắn rồi nói. “Ta đến đây một phần vì xem kịch hay, một phần là đến để xem tình trạng lệnh lang bây giờ như thế nào?”.
“…”. La Thiên nghe thấy vậy thì cúi đầu, ánh mắt nhìn La Thanh nằm hôn mê mà không lên tiếng trả lời.
Bắt mạch thêm một lúc, Thanh Lương khẽ cau mày, nói. “Tình trạng bây giờ đúng là rất xấu, ta tuy cũng là một luyện đan sư nên rất hiểu rõ tình trạng bây giờ của lệnh lang. Nhưng với khả năng của ta thì không đoán ra được?”.
“Vẫn không được sao?”. La Thiên mệt mỏi, nặng nề thở dài một hơi, giọng nói hắn giống như người không có chút khí sắc nào cả.
“Ngươi cần gì phải buồn như thế? Nhìn ngươi bây giờ không giống gia chủ của một gia tộc lớn, nếu như chuyện này truyền ra ngoài thì không hay cho lắm đâu”. Thanh Lương nhìn dáng vẻ La Thiên thì cười nhẹ một tiếng, nói. “Ta với ngươi cũng có chút giao tình, một phần là mối quan hệ của hai bên nên ta tới đây nói với ngươi một tin”.
“Ngày hôm qua, ta vừa nói chuyện với một ngươi. Người đó nói…”. La Thiên ánh mắt đột nhiên nhìn qua Huyền lão rồi nở một nụ cười lạnh nói. “Trên đời có rất nhiều chuyện xảy ra và chuyện ngươi không làm được thì không có nghĩa ta không làm được?”.
La Thiên nghe thấy vậy thì đột nhiên ngẩng đầu, ánh mắt lộ vẻ mong chờ và có chút gì đó mong chờ, hỏi. “Người đó là ai? Người đó có thể cứu con trai ta?”.
“Chà, chà”. Thanh Lương đặt tay lên vai La Thiên, nói. “Nhìn dáng vẻ ngươi hiện tại ta thấy cũng không đành? Thôi thì ta nói cho ngươi biết cũng không sao?”.
“Người đó nói tình trạng của La Thanh không phải là bệnh, còn nó là gì thì người đó không nói cho ta biết. Và người đó có thể cứu con trai ngươi, ta chắc chắn về điều đó. Nhưng…”.
“Thật sao?”. La Thiên nghe thấy vậy gương mặt đột nhiên sáng lên, tất cả những mệt mỏi và lo nghĩ gần như đã biến mất. La Thiên gồng mình đứng dậy, vui mừng thốt ra. “Nhưng sao? Ngươi nói hết đi?”.
“Haha”. Đột nhiên, Thanh Lương vỗ vai La Thiên mấy cái rồi nhìn qua Huyền lão nói. “Chuyện này Huyền lão chưa nói cho ngươi biết sao?”.
“Cái gì?”. La Thiên nghe thấy vậy tức giận nhìn qua Huyền lão quát. “Huyền lão, rốt cuộc ngươi còn giấu ta chuyện gì?”.
“Ngươi nhanh nói ra cho ta?”.
Bị La Thiên và hai vị trưởng lão tức giận trừng mắt tra hỏi, Huyền lão sợ hãi lùi ra sau mấy bước rồi trả lời với giọng điệu ngập ngừng. “Gia chủ… Chuyện này… Chuyện này”.
Nhìn dáng vẻ Huyền lão sợ hãi lùi ra sau thì lên tiếng. “Thôi thì để ta nói cũng được? Chắc Huyền lão sẽ không trách ta? Ta nói đúng không Huyền lão?”.
“Thanh Lương các chủ?”. Huyền lão vẻ mặt sợ hãi nhìn Thanh Lương, thốt ra. “Ngươi…”.
“Chuyện là thế này?”. Thanh Lương đi về phía Huyền lão, nói. “Ngày mà La Thanh tái phát thì hắn có đi cùng với người đó và được người đó đưa về La phủ. Về sau thì hắn thấy tình trạng La Thanh không được tốt thì kiểm tra một phen thì phát hiện được gì đó”.
“Về sau thì Huyền lão mang đan dược đến cho La Thanh thì bị người đó ngăn lại, nhưng Huyền lão không nghe và đắc tội với hắn. Đỉnh điểm là ngày hôm trước, Huyền lão lo ngươi biết chuyện nên muốn đến Thanh Dược Lâu bắt hắn về đây nhưng diễn biến về sau chắc ngươi cũng đoán ra được”.
“Huyền lão vừa phá hỏng quá trình luyện đan của người đó khiến một viên đan dược Huyền cấp trung phẩm sắp tấn thăng cực phẩm thì biến thành phế đan. Quá đáng hơn là Huyền lão ép hắn đi không thành ra lệnh đệ tử La gia xông lên bắt hắn. Về sau còn âm hiểm đánh lén khiến hắn bị trọng thương”.
“May là lúc đó ta quay về kịp không thì sợ tính mạng người đó khó lòng mà giữ được”.
“Có chuyện này sao?”. La Thiên tức giận đùng đùng quát lớn, khí tức Thiên Địa cảnh đỉnh phong từ trên người hắn kinh khủng bộc phát đánh văng Huyền lão ra xa rồi quát lớn một tiếng. “Nếu Thanh Lương không đến đây thì chuyện này ngươi còn tính giấu đến bao giờ? Rồi tính mạng của La Thanh thì như thế nào? Ngươi biết ngươi vừa làm ra chuyện gì không? Huyền lão?”.
“Gia chủ…”. Huyền lão vẻ mặt đau đớn phun ra một ngụm máu tươi, giọng nói thì run rẩy đáp. “Ta… Ta… Là tại tên tiểu tử đó…”.
Lời nói chưa kịp dứt thì đột nhiên, La Thiên mạnh tay đánh ra một quyền khiến Huyền lão đập mạnh lưng vào vách tường, quát. “Ngươi vẫn còn già mồm?”.
“Chà, chà… Đây mới đúng là khí thế một gia chủ đáng có?”. Thanh Lương đứng chặn ở trước người La Thiên, vỗ tay nói. “À, bây giờ ta còn nhớ là người đó còn nói như thế này?”.
“Ta với La Thanh cũng có chút giao tình nhưng ta cũng đã trả cho hắn. Còn bây giờ thì ta cùng hắn không ai nợ ai nên La Thanh sống hay chết thì liên quan gì đến ta?”.
“Ta thì thấy thế này? Nếu như bình thường thì ngươi có thẻ tốn kém một cái giá là có thể mời hắn nhưng bây giờ thì vì Huyền lão nên đã kết thù nên bây giờ muốn mời hắn là rất khó”.
“Những gì cần nói thì ta đều đã nói, còn bây giờ là chuyện của ngươi?”.
– —
Ps: Cầu like, cầu vote, cầu cmt.
Mn ới, mình có mở nhóm tương tác á, nên mọi người vào tám chuyện vui vẻ, nếu mà thấy mình lâu ra chương thì ới mình cho mình viết chứ bữa giờ đang có thời gian mà hơi lười á. hhh