– 29 triệu!
Tựa hồ 30 triệu là một cửa ải, gọi tới cái giá này, tất cả mọi người trầm mặc lại, trong khoảng thời gian ngắn không còn ai ra giá. Giá công nhận của Trúc Cơ Đan là ngàn vạn, nhưng bởi vì có tiền cũng không mua được, mới xào ra 20 triệu trở lên, nhưng tiền của ai không phải xương máu, tự nhiên không thể tùy ý tiêu xài.
Lại nói, ngoại trừ Đan sư, ai có thể móc ra ngàn vạn trở lên? Kia khẳng định là của cải hội tụ của một thế lực, há có thể tùy ý tiêu xài.
Đại bộ phận thời gian võ giả đều tiêu hao ở tu luyện, làm sao có thời giờ kiếm tiền? Tỷ như Lăng gia, mấy trăm người kinh thương kiếm tiền, đến cung cấp mấy chục người theo võ đạo, bảo vệ của cải của Lăng gia.
Chính vì tiêu tiền của gia tộc, thế lực, nên khó tránh khỏi bó tay bó chân, cân nhắc vấn đề hạn mức.
– 30 triệu!
Rốt cục có người đánh vỡ trầm mặc, đây là cao thủ Linh Hải Cảnh của một gia tộc trung đẳng.
Đối với Bát Đại Hào Môn, thêm một Thần Thai Cảnh chỉ là thêm một sức chiến đấu hàng đầu, ý nghĩa trọng đại, nhưng không đến mức sản sinh tính biến hóa căn bản. Nhưng đối với gia tộc trung đẳng mà nói, xuất hiện một Thần Thai Cảnh, tuyệt đối là thoát thai hoán cốt, có sự khác biệt về mặt bản chất.
Bởi vậy, các gia tộc trung đẳng càng khát vọng được Trúc Cơ Đan.
– 41 triệu!
– 42 triệu!
– 43 triệu!
Cuối cùng chỉ còn dư lại ba nhà, mỗi người đều tranh đỏ mắt, rất có khí thế đập nồi bán sắt cũng phải mua viên Trúc Cơ Đan cuối cùng này về.
– Khà khà, ăn Trúc Cơ Đan cũng chỉ có một hai thành xác suất đột phá, hai vị tội gì tranh với lão phu?
Một người nói.
– Vậy sao Mã huynh không tặng cơ hội này cho ta?
Lại một người nói.
– Đây chính là Trúc Cơ Đan mười ba tinh, không chỉ có một hai thành xác suất, mà là tiếp cận ba phần mười!
Người thứ ba hừ lạnh nói.
– Không có tiền, thì đừng mất mặt xấu hổ!
– Vậy thì liều a!
Cuối cùng, giá ngắt quãng ở 49 triệu.
Tất cả mọi người có thể đoán được, khẳng định giá viên Trúc Cơ Đan cuối cùng sẽ cao nhất, nhưng thiếu một chút liền đạt đến 50 triệu, vẫn để mọi người líu lưỡi. Bán đấu giá chính là như vậy, không cần quá nhiều người có tiền, chỉ cần có hai người chịu tranh là được.
Lại như trước đó, Lăng Hàn và Trần Vận Tường tranh cướp Tật Vân Phù, không phải tăng lên tới 40 triệu sao? Chỉ là Trần Vận Tường căn bản không bỏ ra nổi tiền mặt mà thôi.
Lăng Hàn tính toán một chút, cũng lấy làm kinh hãi, bởi vì chín viên Trúc Cơ Đan gộp lại, tổng cộng bán ra 225 triệu! Coi như trừ mười bốn phần trăm phí thủ tục, vậy so với một viên ngàn vạn thì nhiều gấp đôi.
Lưu Vũ Đồng và Lý Tư Thiền cũng tính toán một chút, trong lòng đều khiếp sợ. Con số khổng lồ như vậy, bằng một Hào Môn thu vào một năm!
Này chỉ là thu vào, không phải lãi ròng.
Nói cách khác, chỉ ngày hôm nay, Lăng Hàn kiếm được vượt qua một thế gia tích lũy một năm.
Đan sư, kiếm tiền quá nhanh.
Tuy nhiên cũng phải xem người, ngoại trừ Lăng Hàn, Đan sư nào không nổ mấy chục lô mới có thể luyện ra chín viên Trúc Cơ Đan? Mà đổi thành đan sư Địa Cấp… Đan sư Địa Cấp còn cần kim ngân sao?
Như đan sư Địa Cấp, thật luyện ra một viên đan dược Địa Cấp trung phẩm, thậm chí thượng phẩm, dù bán toàn bộ Vũ Quốc cũng không đổi được!
Buổi đấu giá kết thúc mỹ mãn, Lăng Hàn ra phía sau đài tính tiền. Đại hoàng tử tự nhiên cho rằng hắn là đi trả tiền, tuyệt đối không thể nghĩ đến hắn là đi lấy tiền, hơn nữa con số ngay cả hoàng tử như hắn cũng phải tạm dừng hô hấp.
– Lăng thiếu, chín viên Trúc Cơ Đan tổng cộng bán ra 225 triệu, trừ mười bốn phần trăm phí thủ tục, lại thêm trước đó ngươi tiêu hao ngàn vạn, còn lại 18350 vạn.
Cổ Bá Vân đưa cho Lăng Hàn một tờ ngân phiếu. Nhiều tiền như vậy, đương nhiên không thể thật cầm kim ngân đến thanh toán.
Hắn biết Lăng Hàn sắp trở thành Đan sư Huyền Cấp thượng phẩm, thậm chí còn có hi vọng bước vào Địa Cấp, bởi vậy dùng tới kính ngữ, hi vọng Lăng Hàn có thể luyện ra đan dược Địa Cấp để Thần Thai Cảnh đột phá, bằng không lấy thân phận của hắn, ngược lại không cần khách khí như thế.
Lăng Hàn cười tiếp nhận, cũng không thèm nhìn trực tiếp cất đi, nghĩ rằng đối phương cũng không dám cắt xén tiền của hắn.
—————