Thanh Hành quân nhác thấy xiêm y màu tím đậm kia, so với mây tía của Thiên giới còn rực rỡ hơn nhiều. Hắn hỏi: “Ngươi lại đang làm gì vậy?” Dạ Đàm nói: “Lấp kín miệng hốc cây lại ấy mà, như vậy sẽ không sợ nó nói xằng bậy với người khác nữa!”
Thanh Hành quân khẽ cong khóe môi, nói: “Vậy sao?” Biết rõ chuyện này ấu trĩ đến nhàm chán, hắn lại nhịn không được mà giúp một tay. Dạ Đàm giẫm hốc cây đến thật chặt, nói: “Sau này, nếu ngươi có chuyện gì không không thể nhìn thấu, cứ ở đây nói cho hốc cây nghe.”
Thanh Hành quân nhìn vào mắt nàng, thủy quang đong đưa trong con ngươi nàng, nhấn chìm hắn, khiến hắn hít thở không thông. Hắn nghe thấy giọng nói của chính mình, mất hồn bạt vía nhẹ giọng nói: “Được.”
Có lẽ, những mất mát và phiền muộn đó không thể nhìn thấu, đều cần giống như vậy, từng hạt từng hạt đặt xuống phía dưới ánh mặt trời thận trọng phơi nắng. Để tránh thối rữa mục nát, trở thành vết thương thầm kín.
Hắn và Dạ Đàm vừa mới lấp xong hốc cây, phía sau có giọng nói vang lên hỏi: “Các ngươi đang làm gì vậy?”
Chỉ cần nghe thấy giọng nói này, bắp chân Thanh Hành quân đều phát run: “Huynh, huynh trưởng……”
Quả nhiên, cách đó không xa, Huyền Thương quân bước nhanh đi tới. Dạ Đàm ngược lại không sợ hắn, híp mắt chăm chú nhìn hồi lâu. Ánh mắt Huyền Thương quân lướt qua cái hốc cây vừa mới lấp xong, rồi nhìn tay Dạ Đàm dính đầy bùn đất, hắn nhíu mày: “Nàng lại uống say rồi!” Thanh Hành quân một mặt không hiểu gì cả: “Cái gì?”
Dạ Đàm cảnh giác mà lùi về phía sau một bước: “Ta mới không có say, tửu lượng của bản công chúa……”
“Rượu thi long hổ, lượng như giang hải.” Huyền Thương quân thực sự là lòng tràn đầy sự bất đắc dĩ. Hồi ức của Thiếu Điển Lạt Mục, vô tận trùng hợp với hắn, tựa như chuyện chỉ mới xảy ra ngày hôm qua. Hắn tiến lên, bế ngang Dạ Đàm lên.
Dạ Đàm không hề giãy dụa, còn theo gậy tre hướng lên trên: “Đúng! Cửu Đan Kim Dịch thì tính là gì, bản công chúa còn có thể uống tiếp ba trăm hũ!”
Huyền Thương quân không để ý nàng, quay đầu lại nói một câu với Thanh Hành quân: “Mấy ngày nay, đệ không có chuyện gì để làm sao?”
“Hả?” Thanh Hành quân ngay cả ánh mắt cũng không dám nhìn về chỗ hắn, nói, “Đệ……”
Huyền Thương quân trầm giọng nói: “Nếu ta vĩnh viễn không thể tỉnh lại, đệ cũng muốn sống một đời vô vi (*) như vậy sao?
(*) vô vi: tuỳ theo tự nhiên không có chí tiến thủ.
Thanh Hành quân sững người.
Huyền Thương quân cũng không nhiều lời với hắn nữa, ôm lấy Dạ Đàm, một đường trở về Thiên Ba viện.