Bên trong chiến hạm, mọi người hoặc vui sướng vì sống lại từ cõi chết, hoặc ước mơ tương lai tốt đẹp, không khí vui tươi.
Dương Khai nhướng mày, cảm thấy gì đó, hừ nhẹ: – Xem ra Tử Tinh còn chưa từ bỏ ý định a.
Thần Đồ biến sắc: – Có chuyện gì?
– Phía sau có 10 chiếc chiến hạm đuổi theo, đều là Hư cấp thượng phẩm, dẫn đầu là một chiếc cấp Hư Vương!
Vừa dứt lời, sắc mặt mọi người đại biến.
Chiến hạm cấp Hư Vương rất hiếm, cho dù là Hằng La Thương Hội cũng không có mấy chiếc, Tử Tinh cũng vậy, không khó suy đoán, người trong chiến hạm cấp Hư Vương kia ắt là Cuồng Sư Tông!
Mà chiếc chiến hạm này của Hằng La Thương Hội, mặc dù là Hư cấp thượng phẩm, nhưng nếu giao chiến với đối phương trong tinh không, bất kể tốc độ hay là hỏa lực đều thua xa địch nhân, chỉ sợ vừa giao phong đã bị đánh tan xương nát thịt.
Chỉ dựa vào một chiếc chiến hạm cấp Hư Vương đã hạ được mình, đừng nói chi đối phương còn có 9 chiếc chiến hạm Hư cấp thượng phẩm, đây cơ hồ là tử cục.
– Vậy phải làm sao đây?
– Chạy nhanh đi!
– Không chạy được, chiến hạm cấp Hư Vương của đối phương có tốc độ nhanh hơn chúng ta một bậc, không bằng buông tay chiến một trận!
Mọi người mau mồm mau miệng tranh nhau nói, mỗi người đều lo lắng.
Thần Đồ nhìn Dương Khai, bỗng nhiên cười ha ha: – Chư vị an tâm chớ nóng vội, có Dương huynh đây, các ngươi lo lắng cái gì? Dương huynh có thể mang chúng ta ra khỏi Tử Tinh Thành, giờ ra đến tinh không, biển rộng tha hồ mà bơi, trời cao mặc sức mà bay, những người kia sao có thể ngăn cản hắn được?
Nghe hắn nói như vậy, mọi người đang hoảng loạn bỗng bình tĩnh lại, đều nhìn Dương Khai.
Phát hiện hắn không hề sợ hãi, gương mặt lạnh nhạt, mọi người lập tức biết hắn nhất định có biện pháp thoát khỏi truy kích, lập tức an tâm, gương mặt chờ mong.
– Thần Đồ huynh coi trọng ta rồi. Dương Khai bật cười, không che giấu gì, gật đầu nói: – Được rồi, nếu Thần Đồ huynh nói như vậy, ta đảm bảo chư vị bình an, chuyện ngoài kia cứ giao cho ta, các ngươi cứ đi tiếp.
Vừa dứt lời, thân hình thoắt một cái đã biến mất, sau đó xuất hiện bên ngoài chiến hạm, đứng ở trên đỉnh hạm.
Ánh mắt nhìn ra phía sau, có thể rất rõ ràng 10 chiếc chiến hạm, khí thế hung hăng truy kích, tốc độ chiếc nào cũng vô cùng nhanh, chiến hạm cấp Hư Vương cầm đầu như mãnh hổ xuống núi, thế không thể đỡ, nhanh chóng thu hẹp khoảng cách.
Sau 10 hơi thở, khoảng cách đã bị thu lại gần một nửa, lại một lát sau, chiến hạm của Hằng La Thương Hội đã đi vào phạm vi oanh kích của chiến hạm cấp Hư Vương.
Cuồng Sư Tông rống lên giận dữ: – Tiểu tử, ngươi để lại kho báu Tử Tinh cho ta, nếu không hôm nay lão phu cùng ngươi không chết không thôi!
Thanh âm như sấm, thể hiện sự phẫn nộ của Cuồng Sư Tông.
Dương Khai mỉm cười, vẫn ung dung nói: – Tiền bối làm gì hẹp hòi như thế, Tử Tinh gia nghiệp lớn, kho báu kia xem chừng các ngươi cũng không dùng được, ta lấy trước, sau này cho lại các ngươi.
– Nói xàm, bây giờ ngươi trả lại cho lão phu, lão phu coi như không có chuyện gì xảy ra, để ngươi rời đi, nếu không cho dù ngươi thoát được, chiến hạm kia cũng táng thân!
– Tiền bối nói như vậy là không thể thương lượng.
Dương Khai vuốt tay. – Vật vào tay ta, ta không định trả lại, bất quá nếu tiền bối cứ khăng khăng như vậy, ta rất muốn cho tiền bối một cái giáo huấn khó quên!
– Ngông cuồng! Đừng nghĩ ngươi tinh thông lực lượng không gian là có thể muốn làm gì thì làm, tinh không rộng lớn, vô số kỳ nhân dị sĩ, ngươi chỉ là ếch ngồi đáy giếng! Lão phu cho ngươi một cơ hội cuối cùng, ngươi trả hay không trả?
Dương Khai hừ lạnh: – Tiền bối, ta cũng cho ngươi một cơ hội cuối cùng, đừng đuổi theo nữa, nếu không hậu quả ngươi không gánh nổi!
– Hảo hảo hảo, tiểu tử ngươi nhiều lần vũ nhục lão phu, hôm nay lão phu dạy ngươi làm người như thế nào! Cuồng Sư Tông gầm lên, bên thân chiến hạm cấp Hư Vương xuất hiện mấy trăm tinh pháo, mỗi một cây tinh pháo đều có hoa văn phức tạp.
Hào quang chói mắt phát ra, làm cho toàn bộ chiến hạm phát sáng như mặt trời.
Dao động năng lượng khủng bố truyền tới.
Dương Khai thần sắc ngưng trọng, đứng trên chiến hạm Hằng La Thương Hội, hít sâu một hơi, lực lượng không gian nổi lên.
Bùm
Một tiếng vang nặng nề truyền ra, chiến hạm cấp Hư Vương hơi run lên, mấy trăm cột sáng trắng nõn như ánh mặt trời, bắn tới Dương Khai, trên đường đi, đá vụn trong tinh không đều nát bấy, như đã bị hòa tan.
Tinh pháo là công kích kinh khủng nhất của chiến hạm, một chiếc chiến hạm Hư cấp hạ phẩm cũng đủ để hủy diệt một tòa thành trì, chiến hạm cấp bậc càng cao, sát thương càng tăng lên, mấy trăm tinh pháo của chiến hạm cấp Hư Vương bắn có thể hủy diệt một phần mười diện tích một hành tinh tu luyện.
Mười lần bắn đủ để hủy diệt một hành tinh tu luyện.
Những cột sáng bắn xuyên qua chiến hạm Hằng La Thương Hội.
Như bông tuyết dưới ánh mặt trời, chiến hạm Hằng La Thương Hội không chịu nổi một hơi thở đã biến mất, dường như đã bị hòa tan như đám đá vụn kia.
Cuồng Sư Tông ngẩn ra, không ngờ lại dễ dàng đắc thủ như vậy.
Nhưng ngay sau đó, hắn liền ý thức được không đúng, nhìn sang một hướng khác.
Bên đó, chiến hạm Hằng La Thương Hội vẫn bình yên vô sự, vẫn tiếp tục bỏ chạy, Dương Khai đứng trên đỉnh chiến hạm cũng không bị thương chút nào, gương mặt thản nhiên.
Cuồng Sư Tông thậm chí còn thấy được vẻ châm chọc trên mặt hắn.
– Có thể thuấn di cả một chiến chiến hạm? Cuồng Sư Tông nhanh chóng hiểu rõ chuyện gì đã xảy ra, cả người như bị sấm đánh, ngây ra tại chỗ, sắc mặt hoảng sợ.