Cô chuẩn bị mang trà vào, không ngờ bọn họ lại nói chuyện nhanh như vậy.
“Anh định về bây giờ à? Không ở lại ăn cơm chiều sao? Anh còn chưa kịp uống một hớp trà nào đâu đấy.”
“Bây giờ cậu ấy đang đau đầu, cô đừng vào đó làm ảnh hưởng đến cậu ấy.
“Sao thế?”
Hứa Trúc Linh nghe ra được vẻ nghiêm trọng trong lời anh ta nói, trong lòng cảm thấy lo lắng.
Phó Thiết Ảnh định nói gì đó, nhưng cuối cùng lại nhịn không nói.
Về chuyện này, thôi đừng cho cô ấy biết rõ thì tốt hơn.
“Được rồi, cô cứ vào đi, nói không chừng bây giờ cậu ấy đang cần cô đó, tôi sẽ không quấy rầy nữa, bên J&C vân còn nhiều chuyện cần tôi xử lý, tôi đi trước đây.”
Nói xong Phó Thiết Ảnh lập tức ra về.
Hứa Trúc Linh đứng ở cửa phòng làm việc, do dự không biết mình có nên vào hay không.
Hiện giờ ngoài công ty ra lúc nào Cố Thành Trung cũng ở trong phòng làm việc, trước kia anh còn về phòng đi ngủ, trò chuyện với cô và con.
Nhưng bây giờ có đôi khi arih bận đến mức buổi tối cũng ngủ trong phòng làm việc.
Nhìn anh như thế, cô đau lòng.
Chuyện của công ty cô không giúp được gì, chỉ có thể chuẩn bị đồ ăn bổ dưỡng để bồi bổ sức khỏe cho anh.
Cô khế hít sâu một hơn, dùng hết dũng khí gõ cửa.
Rất nhanh, giọng nói khàn khàn của anh đã truyền đến từ trong phòng.
Cô đẩy cửa bước vào, thấy anh đang cau mày, sắc mặt u ám, xem ra anh gặp phải chuyện gì đó rất khó giải quyết.
Cô buông khay trà xuống, muốn qua đó xoa bóp bả vai cho anh, đúng lúc đó cô lại trông thấy hình ảnh trên màn hình máy tính.