“Hay là, chúng ta thay đổi thân phận GI”
Cố Thành Trung nghiêm túc nói, đúng là anh cũng nghĩ tới điều này, nên mới gọi Phó Ảnh tới đây.
Hai người bọn họ ở cùng nhau lâu như vậy, đã trở thành anh em một lòng, ăn ý với nhau từ lâu rồi.
Hiện giờ nếu hai người trao đổi thân phận, chắc chắc không ai có thể phát hiện ra được.
Nghe thấy thế, Phó Ảnh vội vàng lắc đầu: ‘Không thể như thế được, anh có vợ rồi.”
“Em cũng có vợ rồi, vậy phải làm thế nào?”
“Nhưng đối phương hướng về phía em mà đến, là hướng về phía em đó, em trai à, anh không giúp gì được, huống chỉ, nói không chừng đây là cách duy nhất để đánh bại Nhật Kinh Xuyên Lăng Tử, em phải tận dụng cho thật tốt nhé, thăng hay thua, khả năng phải dựa vào điều này.”
Nghe thấy thế, lông mày Cố Thành Trung nhăn lại.
Phó Thiết Ảnh lại tiếp tục phân tích.
“Nếu như, một kẻ có vợ có con, trên có già dưới có trẻ, vì cô ta mà thần hồn điên đảo, vứt bỏ vợ con, có phải cô ta sẽ cảm thấy càng có thành tựu không?”
“Đừng nói nữa, em sẽ không làm chuyện có lỗi với Trúc Linh.”
Cố Thành Trung từ chối thẳng thừng, không hề nghĩ ngợi.
Trước đây vì chuyện của Tạ Quế Anh, anh cố ý giả vờ lạnh lùng, đến bây giờ anh vấn còn tự trách.
Cho dù chỉ là giả vờ, nhưng khi nói mấy câu tuyệt tình, bất kể là người nói hay người nghe đều cảm thấy lòng đau như cắt. : Anh không muốn Hứa Trúc Linh lại phải trải qua cảnh ấy thêm lần nữa.
Với lại, Nhật Kinh Xuyên Lăng Tử là ai cơ chứ, sao có thể dễ dàng bị lừa như vậy, muốn lừa được cô ta chắc chắn phải dùng không ít chiêu trờ.
Lỡ như bị thất thân, vậy thì không ổn rồi.
Anh sợ chơi với lửa có ngày chết cháy.