Thực lực sai biệt tới trình độ nào mới tạo thành tình trạng như vậy chứ?
Phanh.
hắn còn chưa nghĩ xong đã bị một cái tát đập bay ra ngoài, trực tiếp hôn mê.
Phi.
Nữ Hoàng đi qua, phun một bãi nước bọt với Đinh Hạo, lúc này mới nghênh ngang rời đi.
Lăng Hàn cũng không thèm nhìn, Nữ Hoàng có thể xưng vương trong Nhị Trảm, đánh thắng loại mặt hàng này cũng không có gi đáng ngạc nhiên cả. Hắn nhoẻn miệng cười với nam tử trung niên kia:
– Mong hỗ trợ chút.
Nam tử trung niên kinh ngạc tới ngây người, hắn cũng là Nhất Trảm, tự nhiên biết rõ Ninh Hạo kia không phải là hàng nhập lậu, thực lực tương đối mạnh. Thế nhưng dù là vậy, đối phương vẫn bị một cái tát trực tiếp đánh bay rồi hôn mê.
Hắn vội vàng thay đổi thái độ.
– Ba vị, mời.
Đối phương chắc không nói sai, quả thực vừa từ trong Trảm Trần uyên đi ra. Bằng không, nếu như không Trảm Trần bên trong, thực lực làm sao có thể mạnh như vậy được chứ?
Lăng Hàn gật đầu với đói phương, ba người cùng đi qua cửa đá, lập tức, cảnh vật trước mắt biến đổi, ba người đi vào trong một không gian cực lớn, muốn núi có núi, muốn nước có nước, như là một tiểu thế giới vậy.
Chỉ nhìn vài lần, Lăng Hàn đã có thể xác định đây tuyệt đối là không gian thần khí dùng một tiêu thế giới làm cơ sở, trực tiếp luyện hóa mà thành.
Thủ bút rất lớn.
– Ba vị, mời.
Bên trong đã có người đợi sẵn, nhìn thấy ba người Lăng Hàn xuất hiện, lập tức làm thủ thế mời.
Ba người Lăng Hàn lập tức đi theo đối phương. Mà cũng có người khác tức thì thay vị trí người nọ, tiếp tục ở đây chờ đón khách nhân.
Đây thực sự là một tiểu thế giới, quy tắc chi lực quá yếu, ngay cả người dẫn đường tuy rằng chỉ là Sáng Thế cảnh, nhưng mà một bước cũng vài ức dặm, chỉ hai ba bước đã dẫn bọn hắn tới trước một tòa cung điện màu vàng, vô cùng huy hoàng.
– Ba vị, tiệc rượu được cử hành bên trong điện. Xin ba vị tự mình đi qua.
Người nọ quay đầu lại, hắn còn phải tiếp tục làm người dẫn đường.
Lăng Hàn vừa định đi lên phía trước, nhưng hắn lại dùng mũi ngửi ngửi, đi tới một loạt những sân nhỏ bên cạnh cung điện.
Thứ hấp dẫn Lăng Hàn chính là một cỗ dược hương.
Với tư cách là Đan Đạo đế vương, hiện tại có lẽ hắn không thể được xưng là cao thủ đan đạo. Nhưng mà tuyệt đối là cấp bậc thiên tài, chỉ bằng một chút dược hương cũng khiến cho hắn cảm giác được, một đường đi tới nơi phát ra dược hương.
Đây là Tiên đan.
Vốn hắn tới nơi này cũng chỉ định vui chơi một chút, Lăng Hàn cũng không có bao nhiêu hứng thú. Nhưng mà nơi này không ngờ lại có người lyuejen đan, chuyện này khiến cho hắn hiếu kỳ, muốn gặp người luyện đan này một chút.
Hiện tại hắn đã trở thành Trảm Trần, có tư cách luyện chế Tiên đan.
Nữ hoàng mắt cao hơn đầu, cho rằng tất cả người trong thiên hạ có lẽ đều nên xưng thần với Lăng Hàn và nàng. Cho dù không xưng thần lúc này thì sau này cũng phải thần phục. Bởi vậy nàng tự nhiên không ngại Lăng Hàn xông loạn như vậy.
Trong mắt nàng, đây bất quá là chuyện thuận lý thành chương.
Thiên Phượng thần nữ thì có chút khẩn trương. Dù sao đây cũng là địa bàn Phó gia, có quỷ mới biết rõ trong tiểu thế giới này cất giấu bao nhiêu cao thủ.
Lăng Hàn một đường đẩy cửa vào, cái viện nhỏ này vô cùng yên tĩnh, yên tĩnh tới mức ngay cả người dò xét cũng không có.
Cũng đúng, đây vốn là một kiện thần khí không gian, bình thường căn bản không có ai tiến vào, cần gì phải phái người thủ hộ chứ? Mà bây giờ tất cả mọi người đều đi tới cung điện, ai lại sinh ra hứng thú với tiểu viện nhỏ không ngờ này chứ?
Rốt cuộc Lăng Hàn cũng đi vào trong một căn phòng cực lớn, vô cùng trống trải, ở giữa chỉ có một lò đan, chiều cao chừng mười trượng, nhìn qua căn bản không giống như là một cái lò mà giống như một tòa tháp vậy.
Dưới lò đan hỏa diễm hừng hực, có một lão giả đang không ngừng chuyển động quanh lò đan, mỗi một lần chuyển động hắn lại đánh ra một chưởng. Có hỏa diễm quy tắc chấn động, mà lò đan cũng phối hợp, có một đạo phù văn hiện lên.