Miêu Nghị quay sang nói với Thiên Nhi, Tuyết Nhi:
– Lúc ta không ở thì hai người hãy chăm sóc tốt cho phu nhân, không thì ta sẽ hỏi tội hai nàng!
Thiên Nhi, Tuyết Nhi cùng khom người đáp:
– Tuân lệnh!
Miêu Nghị không nói nhiều, hắn bước nhanh biến mất trước cửa động tiên.
Vân Tri Thu không đi tiễn, Miêu Nghị không muốn thấy tiễn đưa sinh ly tử biệt đó. Miêu Nghị có dặn thiếp thất khác đừng tiễn, đi liền đi, về sẽ về. Mọi người ghe theo ý hắn.
Vân Tri Thu lưu luyến nhìn theo bóng dáng Miêu Nghị biến mất, trong mắt dần lóe tia bi thương căm giận.
Vân Tri Thu ngước đầu nhìn trời, nghiến răng nghiến lợi nói:
– Người là dao thớt, phu phụ chúng ta là thịt cá, như con kiến, sống chết thân bất do kỷ! Vân Tri Thu ta thề với trời, có ngày phu phụ ta sẽ giẫm chúng sinh trong thiên hạ này ở dưới chân, không bao giờ bị chèn ép như vậy nữa!
Đùng!
Một tiếng sấm nổ vang trên trời, người đi đường trong Thiên Nhai ngước lên nhìn, đang đổ mưa.
Miêu Nghị chui ra từ địa đạo thấy mưa rơi, ngước lên nhìn trời, quay đầu liếc sang Hắc Thán ngủ gật dưới mái hiên.
Miêu Nghị khẽ gọi:
– Béo tặc!
Khò!
Tiếng ngáy ngừng bặt, Hắc Thán hé một con mắt ra nhìn sau đó cùng mở đôi mắt nhắm, nhảy dựng lên đáp xuống bên cạnh Miêu Nghị, cúi đầu phun một hơi vào hắn.
Miêu Nghị sờ cằm nó, cười nói:
– Béo tặc, chúng ta đã lâu không cùng nhau chinh chiến sa trường, có muốn theo ta lại xuất chinh không?
Hắc Thán trợn to mắt lộ tia nôn nóng, quẫy đuôi vòng nhanh Miêu Nghị thật nhanh, móng vuốt sắc bén vạch từng dấu vết trên mặt đất.
Hắc Thán đã yên lặng quá lâu, thật lâu không rong ruỗi chạy trong máu văng tung tóe, tiếng giết rung trời, pháp lực dâng trào. Hắc Thán hoài niệm mình tung vó không gì sánh bằng trên sa trường, trong đầu người rơi rụng, trong máu văng khắp nơi, nó giẫm lên tay chân cụt, phá tan pháp lực trói buộc, phô bày lực lượng của mình, cảnh tượng đó khiến Hắc Thán sôi trào máu nóng.
Hắc Thán chạy vài vòng bỗng ngừng lại, mắt sư tử đỏ thẫm trợn to, nó ở trong mưa ngửa đầu gầm rống hướng bầu trời âm u:
– Grào!
Cỏ cây hoa trong đình viện đung đưa, thanh âm chấn động nguyên Thủ Thành cung, người đi đường bên ngoài cùng nhìn vào trong cung.
Trong tiếng rống đinh tai nhức óc, Miêu Nghị cười cười, phất tay cất Hắc Thán vào túi thú, quay đầu nhìn Bảo Liên ló đầu từ Nguyệt Môn vì nghe tiếng Hắc Thán rống.
Miêu Nghị khoanh tay tới gần hỏi:
– Nhóm Phục Thanh đến chưa?
Bảo Liên vội chạy tới theo sau Miêu Nghị, đáp:
– Đang chờ ở chính sảnh.
Miêu Nghị khẽ ừ, tiếp tục đi tới.
Bảo Liên không kiềm được hỏi:
– Đại nhân muốn tham gia sát hạch?
– Nàng đoán?
– Xin đại nhân nghĩ kỹ lại.
– Không có gì phải nghĩ, ta đi rồi về. Trong lúc ta không ở cố gắng nâng cao tu vi đi, chờ ta trở lại cho nàng thăng quan.
Bảo Liên ngập ngừng muốn nói nhưng cuối cùng không thốt nên lời. Nàng đi theo Miêu Nghị nhiều năm, thói quen hắn một lời nói một gói vàng.
Miêu Nghị đi vào chính sảnh, Phục Thanh, Ưng Vô Địch, Từ Đường Nhiên, Mộ Dung Tinh Hoa cùng vái. Còn một người nữa, Tô Lực thuộc hạ của Từ Đường Nhiên. Tô Lực hơi căng thẳng.
Miêu Nghị giơ tay lên ra hiệu không cần đa lễ, mắt nhìn Tô Lực, hỏi:
– Ngươi là Tô Lực?
Mấy người khác nhìn sang, đặc biệt là Mộ Dung Tinh Hoa.
Tô Lực phập phồng lo sợ đáp:
– Ty chức đúng là Tô Lực.
Miêu Nghị mỉm cười gật đầu, nói với bốn người khác:
– Trong lúc ta đi tham gia sát hạch vắng mặt thì mọi người lo quản lý địa bàn của mình, nguyên Thiên Nhai có việc gì cho bốn người bàn bạc quyết định, không quyết định được thì báo lên phủ Đông Hoa Tổng Trấn.