” Lúc rời khỏi phi cơ, tôi đã thấy thiếu tướng cùng y ôm nhau rồi.”
” Cái gì?”
” Liên phu nhân, ngài nhỏ tiếng chút, tai của tôi sẽ hỏng mất.”
” A Kỳ cùng cậu ta ôm nhau?”
” Đúng a, còn hôn nữa.”
” Hô… hôn?”
” Còn hôn môi nha, cực kỳ tình cảm, ngược chết cẩu độc thân là tôi đây.” Loan Hy tường thuật lại.
” A Kỳ làm sao có thể cùng cậu ta làm những chuyện như thế?”
” Chuyện cũng đã xảy ra rồi, Liên phu nhân cũng bớt đau buồn, thiếu tướng yêu thích một người, ngài phải vui lên chứ, đây không phải là điều ngài mong muốn sao?”
” Ta đúng là mong A Kỳ có thể yêu thích một người, nhưng người đó không thể là nam được.”
” Nam nam thì có sao, yêu đương đâu phân biệt giới tính.”
” Nam nhân làm sao sinh con?”
” Liên phu nhân….” bà đừng có đặt nặng vấn đề con cháu quá.
Loan Hy chậc lưỡi, nuốt lại đống từ ngữ lộn xộn chuẩn bị phun ra, sửa lời:” Liên phu nhân đừng gấp, thiếu tướng qua lại với y, chưa chắc đã đi đến cuối cùng, biết đâu thiếu tướng chơi chán rồi, lại bỏ y tìm cho bà một người con dâu béo tốt mập mạp thì sao?”
Vẫn là an ủi cây ATM này trước, không thể để bà ta chút giận lên người mình được.
Loan Hy cực kỳ thức thời.
Liên phu nhân cũng cảm thấy Loan Hy nói có lý, cũng không còn tức giận quá nữa:” Nói cũng có lý.”
” Tôi còn có việc, tôi cúp máy nha.”
” Ừ, được.”
Dỗ cây ATM quả nhiên tốn nhiều chất xám, phải đi tìm thứ gì đó bổ sung lại thôi.
Liên phu nhân cúp điện thoại, rời khỏi phòng của mình, đi tới phòng bếp. Kết quả, chính là bị nhét cho một đống cơm chó!!!
Cẩm Lý ngồi một bên trầm mặc nhìn đống đồ ăn trước mặt, đũa cũng không chịu cầm. Liên Thẩm Kỳ bên cạnh không ngừng gắp thức ăn đưa lên miệng Cẩm Lý, Cẩm Lý chưng ra vẻ mặt không tình nguyện, há miệng ngậm lấy thức ăn mà nhai.
” Trẫm không muốn ăn.” Đểu là thể loại thức ăn gì đây? Một phần cũng không thể so với ngự thiện phòng của trẫm.
” Ngoan, ăn thêm một chút nữa.” Liên Thẩm Kỳ dịu dàng.
Liên phu nhân đảo mắt, gương mặt thâm trầm nhanh chóng biến mắt, bà treo trên miệng nụ cười, bước vào trong:” A Kỳ cùng bằng hữu đang ăn sáng sao?”
Cẩm Lý:”…”
Đã không vui còn gặp phải nữ nhân giả trân, trẫm muốn rời đi.
Cẩm Lý không ngồi yên đứng dậy, lại bị Liên Thẩm Kỳ giữ lấy, thấp giọng:” Ngoan.”
Liên phu nhân tiến tới bên cạnh Cẩm Lý:” Cháu cứ ăn đi, không phải ngại, A Kỳ nhà ta rất ít khi kết giao bằng hữu, hiện tại nó mang bạn về nhà ta thật sự rất vui.”
Cẩm Lý nhướn mày, sắc mặt không thay đổi, không biểu tình, tự cầm lấy đôi đũa lên, tự gắp thức ăn.
Anh không hiểu vì sao lại bởi vì những lời nói của bà ta mà không vui. Anh rất khó bị ảnh hưởng bởi lời nói của người khác. Lần này, nghe bà ta năm lần bảy lượt nói anh cùng y chỉ là quan hệ bạn bè, bằng hữu, trong lòng lại cực kỳ không vui.
Quan hệ của bọn họ, rõ ràng là bằng hữu!!!
Tại sao trẫm lại không vui?