Lòng háo sắc của cô ấy nổi lên, không nhịn được mà nhếch môi, lộ ra vẻ mặt tham lam, không nhịn được nghiêng người qua…
Cô đã từng gặp qua vô số đàn ông, muôn hình muôn vẻ có loại nào mà cô chưa thấy.
Lần này gặp phải người như Cố Thành Trung, cô cũng không thấy có gì lạ thường, nhưng người mang tấm lòng son như Phó Thanh Viên thì ngược lại, đây là lần đầu tiên cô gặp được.
Trong mắt Diệu Miêu, cậu ta chính là một bảo vật trên đời này. ‘ Cô bước đến trước mặt cậu ta, rồi dừng lại gần ngay trước mắt.
Ngay cả hơi thở cực nóng của cậu ta cô cũng có thể cảm nhận được, nó đang lướt qua mặt cô, giống như một chiếc lông vũ nhẹ nhàng rơi xuống, khiến lòng cô có chút ngứa ngáy.
“Cậu… Sao cậu không né?”
“Tại sao tôi phải tránh?” Phó Thanh Viên nghiêm túc hỏi lại cô với ánh mắt vô hại.
“Cậu không sợ… Tôi sẽ ăn cậu sao?”
“Cô ăn tôi thế nào? Hấp hay là nướng? Tôi đáng yêu như thế này, cô nỡ lòng ăn tôi sao?”
Phó Thanh Viên nhìn cô, vẻ mặt có chút tội nghiệp, ánh mắt tỏ ra đáng thương.
Diệu Miêu không biết làm thế nào với cậu ta cả, bất đắc dĩ xua tay.
Cho dù cô là người thấy sắc là nhào đến, nhưng vẫn không dám ra tay với cậu ta.
Thật sự cô không nð, trong lòng cảm thấy mình đang phạm tội, làm hại một thiếu nam ngây thơ vô tội. ˆ Ngay khi cô muốn rút lui, không ngờ không cẩn thận nghiêng ngả một cái, cả người lại nặng nề ngã xuống thêm lần nữa.
Cô ngã thẳng vào trong lồng ngực Phó Thanh Viên, lần này miệng đối miệng, mũi đối mũi.
Cô lập tức trợn tròn mắt, kinh ngạc nhìn dung nhan anh tuấn đang được phóng đại trước mắt mình.
Phó Thanh Viên cũng sửng sốt, cũng nheo mắt lại nhìn cô.
Bốn mắt nhìn nhau, bầu không khí có chút kỳ dị.