Tuy răng mặt Trương Thác tràn đầy vẻ cười cợt nhưng trong những lời nói của anh lại tràn đầy sự lạnh lùng.
Nhiệm vụ! Anh tưởng tôi đến tìm anh chỉ là vì nhiệm vụ thôi sao!
Ánh mắt của Thiết Tăng Thiên Á bỗng sáng loé lên, nhưng rất nhanh sau đó cô ta đã kìm nén. Thiết Tăng Thiên Á xoay người, quay lưng về phía Trương Thác: “Mục đích lần này tôi đến tìm anh cũng giống với lần trước, lăng mộ ở dưới lòng đất của Châu Xuyên đã lộ ra rồi, các thế lực lên đều đang âm thầm rục rịch, mấy thị tộc lớn Đông Hòa đã chuẩn bị đầy đủ để vượt thời gian rồi, có thể đoán được rằng, sáu tháng cuối năm cục diện sẽ xoay chuyển, có thể sẽ còn đột ngột và dữ dội hơn cả phong ba bão táp trên biển. Thực lực của anh hiện tại chẳng qua cũng chỉ là một con thuyền nhỏ thôi, cho dù chìa khoá của Chi Lăng đang ở chỗ anh đi chăng nữa thì chưa chắc anh sẽ bảo vệ được. Chi bằng anh hãy hợp tác với bọn tôi, đưa chìa khoá Chi Lăng ra đây hoặc là hợp tác với bọn tôi cùng khám phá Chỉ Lăng, rồi tôi sẽ nói với anh bí mật của thị tộc, anh thấy như thế nào?”
Trương Thác lắc đầu nói: “Tôi không có chiếc chìa khoá mà cô đang nói đến.”
“Anh Trương Thác, anh hãy suy nghĩ, cân nhắc một chút đi đã. Chuyện lần này kết thúc rồi, anh có thể thả lỏng một chút nhưng sẽ rất nhanh thôi phiền phức sẽ lại tìm đến anh.
Anh làm nên chuyện lớn như vậy thì sẽ liên tiếp phải đối mặt với phiền phức, mà anh lại ung dung như vậy thì liệu có giải quyết nổi không”
Thiết Tăng Thiên Á quay đầu đi, để lại cho Trương Thác thấy một góc mặt đẹp tuyệt vời, nhảy lên một phát rồi ngay lập tức biến mất trong bầu trời đêm.
Trong lúc Thiết Tăng Thiên Á rời đi thì những đám mây đen um ám cũng tiêu tan, ánh trăng lại toả ánh sáng, soi xuống mặt đất.
“Tại sao lại có một kẻ ngốc đứng ở đây chứ?” Giọng nói ấm áp, dịu dàng của Lâm Ngữ Lam vang lên bên cạnh Trương Thác: “Đi thôi, bữa tối em đã chuẩn bị xong hết rồi, chỉ đợi Lâm Ngữ Lam tiến lên phía trước, nắm lấy cánh tay của Trương Thác.
Trương Thác gật đật đầu rồi đi vào phòng cùng với Lâm Ngữ Lam. Anh nhìn thấy bát đữa đã được bày biện đầy đủ trên bàn, còn có cả mấy món rau trộn đơn sơ mộc mạc. Lâm Kỳ Văn ngồi ở bên bàn đợi, vừa nhìn thấy Trương Thác ông liền vẫy tay chào.
“Nào, lại đây, lại đây, Thác, con hãy mau ngồi xuống đây đi, hai bố con ta cùng uống”
Trương Thác vừa nhìn đã thấy rượu đã được rót sẵn ở chỗ ngồi của anh rồi.