Bất quá, đáng sợ nhất vẫn là đầu chiến thú bổn mạng hắn dưỡng dục ra, chiến lực không những cùng giai với hắn, hơn nữa so với bản thể hắn chỉ kém hơn một chút đỉnh.
Bằng vào một Tiên Vương pháp này, hắn ở trong nhị trọng Tiên Vương cảnh có thể nói là vô địch.
Đáng tiếc hắn gặp phải một đối thủ cườn gđại, tên là Ngự Hư Tiên Vương, bị đối phương mạnh mẽ chém rụng thần hồn. Bất quá Tiên Vương dù sao cũng là Tiên Vương, dù chỉ còn lại một cỗ thể xác, Vạn Thú Tiên Vương vẫn tới được đây, hi vọng có thể lấy được Thiên địa mẫu thủy, một lần nữa ần cần săn sóc ra thần hồn.
Hắn dùng quy tắc Thủy hệ thành Tiên Vương, bởi vậy trên lý luận, chuyện này quả thực có một tia khả năng.
Nhưng mà cuối cùng hắn vẫn thất bại, ngã xuống ở bước cuối cùng.
– Có thể trở thành Tiên Vương đều là Thiên kiêu vô thượng, trổ hết tài năng trong năm tháng dài dằng dặc, mỗi một người đều là Vương giả.
Lăng Hàn thở dài nói.
– Khó trách hắn không cam lòng như vậy.
– Bất quá vì sao lại là Ngự Hư Tiên Vương?
Lúc trước lão tổ Tiên Vương của Thành gia bởi vì vấn đề lý niệm mà sau khi đjai chiến biến mất không còn tung tích, mà Thành gia bị một Tiên Vương khác huyết tẩy, là Ngự Hư Tiên Vương.
Muốn nói Tiên vực có hai gã Tiên Vương, phong hào đều là Ngự Hư, Lăng Hàn tuyệt đối không tin.
Đây nhất định là cùng một Tiên Vương.
– Tiên Vương này quả thực quá mạnh mẽ, rốt cuộc hắn đxa tiêu diệt bao nhiêu Tiên Vương? Chẳng lẽ là sát thủ Tiên Vương sao?
Lăng Hàn thì thào tự nói, hắn tìm kiếm trí nhớ, vùa rồi Vạn Thúa Tiên Vương đưa tới rất nhiều trí nhớ cho hắn, nhưng mà rất vụn vặt, đủ loại tư liệu cũng không phải quá nguyên vẹn.
– Ngự Hư Tiên Vương… Phong Tình điện…. Phong Tình Thiên Tôn…
Lăng Hàn vuốt cằm, tư liệu về Ngự Hư Tiên Vương vô cùng ít, chỉ là dường như có liên quan rất lớn với hai chữ Phong Tình.
– Hắn tới từ Phong Tình điện sao? bất quá Phong Tình Thiên Tôn là cái quỷ gì vậy?
– Không nên kêu tên hắn.
Tiểu tháp đột nhiên kêu lên, vẻ mặt kích động vô cùng.
– Làm gì vậy?
Lăng Hàn cảm thấy khó hiểu.
– Vĩnh viễn không nên gọi tên thật của một vị Thiên Tôn. Nếu không sẽ dẫn động thần niệm của hắn. Dù Tiên vực to lớn, nhưng mà thần niệm của hắn cũng có thể lập tức bao trùm, không chỗ nào không đạt tới.
Tiểu tháp dùng ngữ khí vô cùng thận trọng, trước nay chưa từng có nói.
Lăng Hàn bĩu môi, nói:
– Đây chỉ là một phong hào, ta không biết tên thật của hắn.
Tiểu tháp vẫn vô cùng kích động, liên tục khuyên bảo. Tốt nhất ngay cả phong hào cũng không nên nói, nếu không đối phương tâm huyết dâng trào thôi diễn một cái, như vậy có thể điều tra ra tất cả.
– Này, người này rốt cuộc có địa vị gì? Vì sao ta chưa từng thấy ngươi kích động như vậy chứ?
Lăng Hàn tò mò hỏi.
– Bây giờ ngươi không cần biết rõ, chỉ cần tu luyện cho tốt, còn nữa, quên chuyện này đi, đối với ngươi không có một chút chỗ tốt nào đâu.
Tiểu tháp cảnh cáo.
Lăng Hàn cười ha hả, nói.
– Ngươi biết mà, từ trước tới nay lòng hiếu kỳ của ta rất lớn. Ngươi càng nói như vậy ta càng muốn biết.
– Lăng Hàn.
Tiểu Tháp đề cao âm lượng.
– Không nên làm ta tức giận, nếu không cho dù ta liều mạng khí hủy linh tán cũng không cứu nổi ngươi.
Nghiêm trọng như vậy sao?