Cứ như vậy, tất cả Tiểu Cực Cung đệ tử tìm địa phương nghỉ ngơi, Đế Vương Thành mặc dù lớn, nhưng mà võ giả nhiều lắm, đa số gian phòng đã bị người chiếm lĩnh.
Linh hạm, động phủ các loại Pháp khí cũng mang không đến, rất nhiều Võ Giả liền ở trên hư không ngồi xuống một đêm.
Sáng sớm ngày thứ hai, trời tờ mờ sáng, ngũ sắc hào quang sáng lạn từ trên Đế Vương Thần Bích bắn ra, chiếu rọi ở trên từng Võ Giả.
Tất cả mọi người bị một nhúm hào quang bao phủ, mà bó hào quang này, cuối cùng nhất đều hóa thành vô số quang điểm, hội tụ đến bên trong lệnh bài của bọn hắn.
– Đây là cái gì?
Có đệ tử trẻ tuổi kinh ngạc hỏi.
– Là hình thức ban đầu của tinh thần bổn nguyên, cái gọi là công huân, kỳ thật là cái này, giết chết đối thủ, liền có thể cướp đoạt tinh thần bổn nguyên bên trong lệnh bài của bọn hắn, tích lũy đến trong lệnh bài của mình, là công huân!
Mọi người đang nói, đúng vào lúc này, cả tòa Đế Vương Thành ầm ầm rung động lắc lư, đại địa phảng phất bị một thanh thần kiếm nhìn không thấy bổ ra, vỡ ra thổ địa bên trong, dâng lên Thần Hỏa màu tím, đốt cháy cả Thanh Thiên.
Một đạo Không Gian Chi Môn ở trên phiến thổ địa vỡ ra chậm rãi hiển hiện, như một vòng mặt trời màu tím hàng lâm thế gian.
– Nguyên Mộng chiến trường mở ra, chúng ta vào đi thôi!
Toàn bộ Đế Vương Thành, không biết bao nhiêu đệ tử, nhao nhao triển khai thân pháp, hướng Không Gian Chi Môn bay đi.
Cái Không Gian Chi Môn này đường kính mấy trăm dặm, đám võ giả ở trước mặt không gian chi môn kia, lộ ra đặc biệt nhỏ bé, xa xa nhìn lại, như là vô số châu chấu.
Lâm Minh cũng gia nhập trong đó, mà đúng lúc này, Tiểu Cực Cung phó cung chủ đốt lên một tấm phù văn, tùy theo tất cả Tiểu Cực Cung đệ tử đều bị một tầng quang màng bao phủ.
Lâm Minh cũng ở phía dưới tầng quang màng kia bao phủ, xuyên qua Không Gian Chi Môn màu tím…
Vù vù…
Lâm Minh ở trong vô tận quang hồng tầm nhìn xẹt qua, không biết qua bao lâu, hắn chỉ cảm thấy cảnh tượng chung quanh sáng ngời, đã đi tới một thế giới không biết.
Đế Vương Thành biến mất rồi, chung quanh là đại địa hoang vu, vùng đất này phảng phất đã xảy ra đại chiến khủng bố, tàn tạ khắp nơi.
Từng mảng từng mảng núi sông bị chém đứt, san bằng, trên mặt đất khắp nơi là hố lớn khủng bố, còn có vực sâu khổng lồ, phảng phất là bị đại thần thông giả, dùng vũ khí bổ ra.
Mà giữa bầu trời, thì lại trôi nổi rất nhiều tinh cầu bỏ đi, những tinh cầu này không hề có một chút sinh cơ, xem ra chỉ là từng khối từng khối đá lớn cằn cỗi mà thôi.
Nơi này chính là Nguyên Mộng Chiến Trường!
Nguyên Mộng Chiến Trường, là một phần nhỏ của Nguyên Mộng Vũ Trụ, một khi tiến vào nơi này, liền cần chờ đủ ba năm thời gian.
Trong ba năm này, không có ai có năng lực tra xét trong Nguyên Mộng Chiến Trường sẽ phát sinh cái gì, chỉ có ba năm sau, khi các đệ tử hoàn thành chiến trường rèn luyện, mới sẽ biết được kết quả.
Các đệ tử Tiểu Cực Cung đều hội tụ ở cùng nhau, mà rất nhiều đệ tử những thế lực khác đều không thấy, bọn họ bị truyền tống đến vị trí không giống.
Sẽ xuất hiện tình huống như thế, hiển nhiên là bởi vì Tiểu Cực Cung Phó cung chủ ở thời điểm tiến vào Nguyên Mộng Chiến Trường bóp nát một tấm bùa.
Đối với tấm bùa kia, Lâm Minh nhìn ra chuẩn xác, đó là một tấm Minh văn phù, tác dụng của nó đại khái chính là để Tiểu Cực Cung đệ tử ở trong quá trình truyền tống không tách ra.
Hồn Tộc là một chủng tộc đối với Minh văn phù vận dụng đến xuất thần nhập hóa, rất nhiều võ giả Hồn Tộc thậm chí sẽ ở bên người mang theo Minh văn phù chiến đấu.
– Hiện tại tất cả mọi người đều nghe ta chỉ huy, chúng ta là một thể thống nhất, không được một mình tách ra, bằng không các ngươi sẽ bị ăn đến không còn sót lại một chút cặn, đây là tông môn cùng tông môn chiến tranh. Cá nhân có thể phát huy ra sức chiến đấu có hạn!
– Phục tùng mệnh lệnh, nếu các ngươi có thể đạt được chiến công, như vậy Tiểu Cực Cung ta xưa nay không tiếc rẻ ban thưởng!
Tiểu Cực Cung Phó cung chủ nói như vậy, tất cả mọi người bắt đầu hướng về một ngọn núi xuất phát.
Nguyên Mộng Chiến Trường quy tắc đặc thù, Lâm Minh ở đây, cũng cảm nhận được pháp tắc áp chế đối với tu vi.