Đối kháng một chiêu, hai người chẳng phân biệt làm gì được nhau, Tu La Vương cũng không chiếm được tiện nghi nhưng hắn không thất vọng, ngược lại hưng phấn cười ha ha.
Đạm Thai Lăng Nguyệt là thiên đạo sư, vừa rồi lại luyện hóa Thiên Đạo Nho giới cho nên có năng lực khống chế Nho giới, hiện tại Nho giới triệt để sụp đổ và diễn hóa thành hỗn độn, loại năng lực này bị suy yếu vô hạn, quan trọng hơn là, Tu La Vương sinh ra trong hỗn độn, hắn có năng lực thích ứng tự nhiên với hỗn độn, so sánh với nhau, cho dù thực lực Đạm Thai Lăng Nguyệt bạo tăng nhưng lại bó tay bó chân, khó mà đối kháng với hắn.
– Nguyệt Nhi, đi Phật giới hoặc là Đạo giới!
Nhiếp Vân cũng nhìn ra điểm ấy nên rống to lên.
– Tốt!
Đạm Thai Lăng Nguyệt hiểu ý của hắn, nàng không giao thủ với đối phương mà lại quay người rời đi.
Phật giới là nơi Phật môn khổ tâm kinh doanh nhiều năm, không gian còn vững chắc hơn Nho giới rất nhiều, tiến vào trong đó đấu với Tu La Vương mới làm hắn mất đi chủ động.
Về phần Đạo giới không có bóng người, đây là nơi chiến đấu tốt nhất, ít nhất ở nơi này không ảnh hưởng tới sinh linh nào khác.
Đạo giới và Phật giới hai chọn một, Đạm Thai Lăng Nguyệt trực tiếp lựa chọn Đạo giới.
Đối với nàng mà nói có thể giảm bớt sinh linh tổn thương mới là tốt nhất.
– Bán tính đánh rất như ý, các ngươi có thể xác định chạy tới Đạo giới?
Nhìn thấy hành động của hai người, Tu La Vương cười lạnh, Tu La cốt kiếm vung lên, một đạo kiếm khí chém tới lần nữa.
Lần này cũng không phải nhắm vào Đạm Thai Lăng Nguyệt, mà là Nhiếp Vân!
Thực lực hai người đều tăng lên, chỉ có Nhiếp Vân vẫn là nửa bước Xích Thiên Cảnh, không có đột phá giới hạn thiên nhân vĩnh cách kia, Tu La Vương xem ra hắn dễ đánh chết nhất, hơn nữa chỉ cần đánh trúng, Đạm Thai Lăng Nguyệt sẽ dừng lại.
Quả nhiên kiếm khí còn chưa tới trước mặt, sắc mặt Đạm Thai Lăng Nguyệt biến hóa và trở tay đánh một quyền ngăn cản kiếm quang, đồng thời nàng đưa tay bắt lấy Nhiếp Vân đưa về phía sau.
Bành!
Quyền phong và kiếm quang va chạm, hai người dây dưa với nhau lần nữa, ưu thế muốn chạy trốn mất đi, lúc này không có khả năng rời đi.
– Đáng giận!
Nhìn thấy chính mình thành vướng víu, sắc mặt Nhiếp Vân khó coi, nắm đấm xiết chặt.
Cho tới nay vẫn là hắn che mưa chắn gió, lần này lại làm cho Đạm Thai Lăng Nguyệt ngăn cản công kích thay mình, thật sự làm hắn không cam lòng.
Bành bành bành bành!
Trong lòng của hắn không cam lòng, chiến đấu trong hỗn độn rất ác liệt, Tu La Vương không hổ là tính mạng trong hỗn độn, ở chỗ này như cá gặp nước, thực lực càng cường đại hơn, mà thiên phú thiên đạo sư của Đạm Thai Lăng Nguyệt không thể phát huy uy thế ở nơi này, dần dần rơi vào hạ phong, bị ước thúc khắp nơi.
PHỐC!
Đột nhiên phun ra một ngụm máu tươi, Đạm Thai Lăng Nguyệt bay ngược ra sau, thân thể mềm mại không ngừng run rẩy.
Tuy luyện hóa Thiên Đạo Nho giới và thực lực về sau có tiến bộ nhưng so với Tu La Vương tiến bộ còn kém hơn quá nhiều, căn bản không phải đối thủ!
– Nguyệt Nhi!
Nhìn thấy Lăng Nguyệt bị thương, khóe mắt Nhiếp Vân như nứt ra, hắn ôm lấy thê
tử, rót một đạo mộc sinh chi khí vào trong người nàng.
– Tuy các ngươi làm ta cảm thấy khiếp sợ và ngoài ý muốn với lần diệt thế này nhưng những chuyện như vậy sớm muộn vẫn tới, các ngươi đi chết đi!
Biết rõ hai người có không có khả năng chiến thắng chính mình, Tu La Vương cười ha ha, hắn lập tức điểm tới một chỉ về đên kịt về phía hai người, lực lượng này sắp bao phủ Nhiếp Vân và Đạm Thai Lăng Nguyệt.
Ông!
Mắt thấy sắp bắn trúng hai người, một đạo hào quang bảy màu từ sâu trong hỗn độn bay tới, nó mở khí lưu, như cự hạm phá sóng và tỏa ra hào quang chói mắt.
– Nhiếp Vân, tiếp kiếm, binh khí của ngươi ta đã luyện xong rồi!
Ngay sau đó có âm thanh vang dội vang lên, hai thân ảnh phá không bay tới.
Thích Già Phật tổ, Tu Du Tẩu!
Hai người này tới đây vào thời khắc mấu chốt, hơn nữa còn luyện thành binh khí siêu việt tạo hóa tiên khí.