Cỗ bí lực này lạnh lùng, vô tình, đại biểu cho thượng thiên đối xử như nhau. Mặc kệ giàu nghèo mạnh yếu, giá cả thế nào. Trong mắt trời xanh đều là giống nhau. Dùng cái đao vô tình chém đứt trần duyên mà mình quý trọng, như vậy mới có thể bước vào Trảm Trần.
Nói thì dễ, nhưng muốn làm rất khó, loại trần duyên này, tình duyên, được xưng là nghiệp chướng, chấp niệm, không phải đơn giản là có thể chém được.
Năm người đều ngồi xếp bằng, tạo thành hai bên rõ ràng, mỗi bên chiếm cứ một bên.
Đương nhiên Bắc Huyền Minh rất không hài lòng, ba người kia chỉ là Sáng Thế cảnh mà thôi, làm sao có thể sánh vai với hắn chứ? Nếu không phải có Phó Hiểu Vân đồng ý, kỳ thực hắn muốn ném toàn bộ ba người này vào trong sông.
Đối với vị hồng nhan này, hắn vẫn tương đối thỏa mãn, thân phận, địa vị đối phương chỉ hơi thua kém hắn một chút. Mà thiên tư thì hoàn toàn không kém gì hắn.
Cũng bởi vậy, tuy rằng cảnh giới hắn hơn xa nàng, nhưng lại rất tình nguyện cho Phó Hiểu Vân mặt mũi.
Hắn bình tĩnh lại, tuy rằng thiên tài như hắn không cần tới Trảm Trần bí cảnh mới có thể trảm ra đao thứ hai. Nhưng mà nơi này Thiên Địa bí lực nhiều vô cùng, vẫn có thể giảm bớt một ít độ khó.
Nhị Trảm, ta tới đây.
Trong lòng hắn thầm kêu, thân là một nam nhân đương nhiên phải có kiêu ngạo của mình. Hắn cảm giác, cảm thấy mình phải mạnh hơn nữa nhân của mình thì trong lòng mới có một điểm cân đối. Nếu không đột phá Nhị Trảm, Phó Hiểu Vân lại trở thành Nhất Trảm, cảnh giới hai người ngang hàng, hắn sẽ bị tổn thương tự tôn.
Lăng Hàn, Nữ Hoàng, Phó Hiểu Vân thì đều đang cẩn thận cảm nhận Thiên Địa bí lực. Chỉ cần nắm giữ thuần thục, như vậy có thể đi thử Trảm Trần.
Thiên địa vô tình, vạn vật như nhau.
Trong đó là thể hiện sự congo bằng, công bằng tuyệt đối. Không cần biết ngươi là cái gì, trong mắt thượng thiên đều không phân cao thấp, giàu nghèo, đối xử như nhau.
Ngươi muốn tìm hiểu đại đạo, vậy biện pháp tốt nhất chính là tương hợp với đại đạo. Đầu tiên phải học trời xanh Vô tình. Mà chém mình một đao, chém lên thứ quý trọng nhất là Trần Duyên, tựa như quăng đầu danh trạng lên cho thượng thiên vậy.
Một đao kia chém càng triệt để thì độ phù hợp với đại đạo càng cao. Như vậy chiến lực tự nhiên cũng càng cao. Về sau thể ngộ đại đạo, quy tắc cũng sẽ trở nên dễ dàng hơn một chút.
Bất quá ba người Lăng Hàn đều không muốn Trảm Trần chính mình mà muốn trảm lại Thiên địa.
Lăng Hàn ngồi xếp bằng, trong lòng không ngừng hiểu ra. Trảm một đao Thiên địa, đây chỉ là một loại cách nói, ý nghĩa chính thức ở chỗ tách mình với thiên địa ra. Mình là một thiên địa, mình là một đại đạo.
Đây không phải là không được, bởi vì võ giả từ nhỏ yếu đi lên, kỳ thực là một quá trình hoàn thiện thế giới.
Nặn núi sông, tu nhật nguyệt, tinh hà thành phiến, đây kỳ thực là bản thu nhỏ của một Đại thế giới, chỉ là trong đó không có đạo tắc mà thôi.
Cho nên nếu như muốn chém một đao về Thiên địa thì phải cần tham khảo quy tắc Thiên địa. Hóa thành chuẩn tắc của thế giới bản thân, có lẽ có thể là một ngày, trong quá trình này thế giới của bản thân sẽ chính thức hóa thành vũ trụ.
Vì sao trảm một đao vào Thiên địa lại mạnh hơn?
Một bên là trảm chính mình, trở thành phụ thuộc Thiên địa, một bên kia là trảm một đao vào Thiên địa, tự thành một thể, cũng ngang với thế giới này. Ít nhất là trên phương diện cấp độ, ai mạnh ai yếu chẳng phải quá rõ ràng hay sao?
Chỉ là vấn đề cũng xuất hiện, phải trảm như thế nào đây?
Chuyện này không có kinh nghiệm để học theo, không có ai nói cho biết phải trảm như thế nào, quả thực giống như trảm Trần duyên vậy, cũng không có ai nói cho ngươi biết nên trảm như thế nào. Đây là khảo nghiệm của Thiên địa đối với bản thân, phải hoàn toàn dựa vào bản thân, nếu không mà nói, Trảm Trần lão tổ của Tiên vực cũng sẽ không ít như vậy.