Hoa U Mộng cùng tỳ nữ kia đều không dám quấy rầy.
Mới đầu không có chút nào khác thường, nhưng trong một nháy mắt, sắc mặt Dương Khai không khỏi biến đổi, con ngươi hắn trợn tròn giống như bị người nào đó đánh lén, thần thức cuộn trào hóa thành một lá chắn ở phía trước người.
Bập…
Một tiếng vang nhỏ truyền tới, thần thức phòng ngự bị đột phá trong nháy mắt, đang lúc Dương Khai thần sắc hoảng sợ chuẩn bị ngăn cản bỗng nhiên tất cả lại ổn định xuống.
Cả bên trong phòng đấu giá yên lặng như tờ, chín phần chín võ giả sắc mặt trắng bệch, thân thể khẽ run.
Vừa rồi khoảnh khắc thần niệm Dương Khai bạo phát giống như cự long ẩn núp thò đầu, làm mỗi người đều như rơi vào hầm băng.
Cũng may những chuyện này tới nhanh đi cũng nhanh, nếu không hẳn sẽ có người nổi điên.
Trong phòng bao, Dương Khai ánh mắt lộ vẻ vui mừng nhoáng lên rồi biến mất, ngay sau đó gương mặt lạnh nhạt đem vật kia giao cho người tỳ nữ thản nhiên nói: – Được rồi, ngươi đi đi.
– Vâng. Tỳ nữ kia nhận lấy vật đấu giá, không dám thở mạnh mà vội vàng rời đi.
– Lão phu cũng muốn xem một chút, không biết Lê Nặc cô nương có tiện không?
Trong phòng Giáp số một truyền tới tiếng Công Tôn Lương.
Lão thực là cảm thấy hiếu kỳ không biết vừa rồi vì sao Dương Khai lại bộc phát ra thần niệm dao động cường đại như vậy, bất kể là đối với bản thân hắn hay với vật đấu giá này Công Tôn Lương đều cảm thấy rất hứng thú.
– Đại trưởng lão muốn xem tất nhiên là được. Lê Nặc hé miệng mỉm cười.
Tỳ nữ kia đi một vòng cuối cùng đem vật đấu giá đưa tới chỗ Công Tôn Lương.
Thời gian quan sát của Công Tôn Lương dài hơn Dương Khai rất nhiều, nhưng điều hơi khác với Dương Khai chính là lão không làm ra chuyện như Dương Khai vừa nãy, làm tất cả các võ giả trong đại sảnh không khỏi nhẹ nhàng thở ra, thầm nghĩ đại trưởng lão quả nhiên là đại trưởng lão, không phải cường giả bình thường có thể so sánh.
Có Dương Khai cùng Công Tôn Lương dẫn đầu, các cường giả trong các phòng bao lớn đều đưa ra yêu cầu tương tự.
Vật đấu giá cuối cùng kia đi tới đi lui trong tay các đại cường giả trong phòng đấu giá tới thời gian một nén nhang sau mới trở lại trên đài đấu giá.
Lê Nặc lại cười nói: – Không biết chư vị đại nhân có thể nhìn ra điều gì không? Nếu có ai có thể báo cho ta biết đây rốt cuộc là thứ gì ta sẽ vô cùng cảm kích, đợi tới khi có thể có được vật này ta có thể làm chủ bớt cho người đó mười phần trăm.
– Lê Nặc cô nương, lão nặc bất tài, cũng chỉ nhìn thấy vật này vô cùng cứng rắn, không thể nghi ngờ là một vật liệu luyện khí cấp Hư Vương. Trong phòng bao Ất lập tức truyền tới một thanh âm già nua.
– Lời này cần ngươi phải nói à. Lão phu cũng nhìn ra nó là một khối vật liệu cấp Hư Vương nhưng cụ thể là gì thì không biết.
– Đây có phải là một khối Phượng Cương Ngân hay không? Nghe đồn Phượng Cương Ngân là thánh linh thượng cổ Chân Phượng thổ tức luyện khoáng vật hội tụ thành, vô cùng cứng rắn, năng lượng hỏa thuộc tính trong đó không tiêu tan. Lão hủ nhìn vật này có một tia khí tức nóng bức chảy xuôi, giống Phượng Cương Ngân trong lời đồn.
– Từ lão ánh mắt ngươi mù rồi sao, Phượng Cương Ngân là vẻ lửa đỏ, vật này màu xanh nhạt rõ ràng là khác nhau sao lại có thể là một được?
– Chuyện này… Người kia nhất thời á khẩu không trả lời được, hiển nhiên là cũng cảm giác mình đang suy đoán quá mức võ đoán.
– Haha. Lê Nặc đứng trên đài khẽ mỉm cười. – Chư vị đại nhân an tâm một chút chớ nóng vội, cứ đấu giá xong vật này hãy nói.
Nàng cũng đã nhìn ra sợ là đám người không biết vật đấu giá cuối cùng này rốt cuộc là thứ gì, để bọn họ tranh cãi ầm ĩ cũng chỉ lãng phí thời gian mà thôi.
– Lê Nặc cô nương làm chủ là được.
– Ừm, lão phu ra giá ba ngàn vạn. Trong phòng bao Ất, lão già vừa nói ra Phượng Cương Ngân mở miệng nói.
Không quản vật này là thứ gì, tóm lại không sai nó chính là một vật liệu cấp Hư Vương, hơn nữa m ột khối lớn như vậy nếu đấu giá được luyện chế thành bí bảo, giá trị tuyệt đối sẽ rất cao.
Bí bảo cấp Hư Vương, đâu chính là một dạng tồn tại có thể làm thành đồ gia truyền, rất nhiều tông môn thậm chí cũng không có một món bí bảo cấp Hư Vương.
Ba ngàn một trăm vạn.
Ba ngàn ba trăm vạn.
Cũng khong biết tại sao vật đấu giá này sau khi bị mọi người dò xét lại có vẻ dễ bán, tuy rằng tiền đấu giá không kéo lên cao nhưng cũng tránh khỏi nguy cơ không bán đi được.
Rất nhanh giá tiền đã được đẩy lên bốn ngàn hai trăm vạn.
Đến lúc này không ít người đều từ từ thối lui.
Có lẽ trong lòng những người này nghĩ dùng nhiều thánh tinh như vậy mua về một thứ không biết cũng không có lời, số người còn lại đấu giá cũng chỉ có vài ba người mà thôi. Nếu như quả không có gì bất ngờ xảy ra, vật này cuối cùng sẽ thành giao ở mức chừng năm ngàn vạn.
Sự thực cũng quả thật như thế, lại qua một phen tăng giá cạnh tranh, giá tiền bị ổn định ở mức năm ngàn một trăm vạn, tới lúc này không có ai tăng giá nữa.
Lê Nặc trong mắt lóe lên vẻ thất vọng, đang lúc chuẩn bị lên tiếng hỏi thăm thì trong phòng Giáp số năm bỗng nhiên truyền tới tiếng trả giá:
– Sáu ngàn vạn.
Dương Khai xuất thủ.
Lê Nặc giương mắt hướng nhìn phòng Giáp số năm, con ngươi xinh đẹp lóe lên một tia kinh ngạc.
Vừa rồi Dương Khai một mực án binh bất động, nàng còn tưởng hắn không có hứng thú gì với vật này, bây giờ mới biết hắn ỷ vào thân phận mình không muốn cùng đấu giá với những người kia, đợi đến cuối cùng mới giải quyết dứt khoát.
Đây cũng là kỹ xảo cường giả thực lực cao cường võ giả hay sử dụng, chẳng sai chút nào.
Hắn chẳng lẽ đã nhìn thấu vật kia rốt cuộc là cái gì? Lê Nặc trong lòng hồ nghi, vừa rồi dù sao hắn cũng là người đầu tiên muốn xem xét vật đấu giá, hơn nữa lúc hắn thăm dò còn gây ra động tĩnh lớn như vậy.
Nếu đúng là Dương Khai không nhìn ra điều gì đã ra giá như vậy Lê Nặc chắc chắn không tin.
Nhưng nàng cũng không đi hỏi kỹ, chỉ đợi giá cuối cùng được đưa ra.
Dương Khai bên này vừa ra giá, những người khác lập tức câm lặng.
Khong nói tới giá tiền này vượt quá giới hạn của tất cả bọn họ, chính là nói Dương Khai thực lực cao cường, không phải là bọn họ dám đắc tội.
Cho nên sáu ngàn vạn cái giá này sau khi đưa ra không có ai cùng đấu nữa.
Lê Nặc cũng nói rất nhanh: – Vị đại nhân này ra giá sáu ngàn vạn, có còn giá cao hơn hây không? Nếu không ta sẽ đếm ngược…