Ít nhất cũng phải tìm được một nhạc phụ có thể trợ giúp cho Ngọc Trạch đi.
Càng sầu lo hơn chính là hôn sự của tiểu nữ nhi, đã tới tuổi cập kê rồi, phải làm sao bây giờ?
Lão Tiền thị đau đầu muốn chết, tiểu khuê nữ bà cưng chiều trong lòng bàn tay lại gặp phải loại chuyện này, quả thực là đã móc mất tâm can của lão Tiền thị.
Sau khi xảy ra chuyện kia, Giang Nhạc An luôn buồn bực không vui, tên khốn Đồng Kiều kia chết quá sớm!
Đồng Kiều chết, là do thân thể vốn đã suy yếu, lại trải qua việc bị cắt lưỡi, bị Giang gia cố ý hành hạ, bị Giang Nhạc An đánh, mỗi ngày đều sống không bằng chết, lại được cho ăn rất ít.
Trên đường lên kinh thành, Đồng Kiều kia đột nhiên qua đời không rõ nguyên nhân, hai mắt trừng to, bộ dạng chết không nhắm mắt.
Vừa nhìn đã bị dọa chết khiếp!
Đồng Kiều muốn về tới kinh thành thì có thể gặp được Thế tử, nhưng thân thể đã quá suy nhược, cứ như vậy mà chết.
Trước khi chết, hắn còn dùng ánh mắt quái dị mà nhìn Giang Nhạc An, trong miệng phát ra âm thanh hắc hắc, thật khiến người ta sởn tóc gáy.
Người Giang gia vĩnh viễn không biết được, hắn đã hủy hoại nữ nhi Giang gia, làm nhục phượng hoàng của Giang gia, hắc hắc, không biết.
Người như Đồng Kiều, vẫn luôn hướng đến tiền tài, tôn nghiêm, lại còn muốn thỏa mãn ham muốn của bản thân, lòng tham vô đáy.
Một người tham lam hung ác, không biết điểm dừng, cần phải đánh gãy tứ chi, nếu để hắn chạm vào liền sẽ chết.
Giang Nhạc An nhìn thấy thi thể của Đồng Kiều, sợ tới mức phát sốt.
Gần đây kinh thành vô cùng náo nhiệt, bởi vì những tướng sĩ biên quan đã đánh đuổi được bọn man dân luôn đi cướp bóc đốt phá, bắt được tướng lĩnh, man dân đã đàm phán đầu hàng.
Quốc gia thắng lợi đương nhiên là vô cùng vui mừng, các bá tánh nghị luận sôi nổi, trong số đó có một cái tên lọt vào lỗ tai Giang Nhạc An.
“Tiêu thế tử sắp về kinh.”
“Sao có thể nói là Tiêu thế tử, phải gọi là Tiêu tướng quân.”
“Đúng vậy, đều nói Tiêu thế tử bất hiếu, nhưng ai mà biết được vị di nương kia đối xử thế nào với con của chính thê đâu.”
“Tiêu thế tử lần này trở về có lẽ sẽ kế thừa tước vị, trở thành Vương gia đi.”
Tiêu, Tiêu……
Cái họ này…
Trái tim Giang Nhạc An không nhịn được mà đập thình thịch, lại có chút cuống quýt hỏi nhóm mấy vị đại nương tẩu tử: “Tiêu tướng quân tên là gì?”
Nhóm đại nương tuy rằng không quen biết Giang Nhạc An, nhưng thấy có người tò mò dò hỏi, cũng hơi đắc ý nói: “Hình như gọi là Tiêu Cảnh Dương gì đó, nhưng mà chúng ta sao có thể biết được tên của quý nhân.”
Tiêu Cảnh Dương, Tiêu Cảnh Dương……
Hắn vậy mà lại là Thế tử?
Giang Nhạc An xách theo giỏ rau, vội vàng trở về nhà.
Tới kinh thành rồi, Giang Nhạc An cũng không thể lên núi tìm thảo dược được nữa, vì có tài nấu ăn ngon, cho nên liền nấu cơm cho mọi người trong nhà.
Trong nhà có nhiều chuyện phải làm như vậy, mà thân thể cha nương lại không tốt, Giang Nhạc An cũng không thể cái gì cũng không làm, một ngày ba bữa đều là do Giang Nhạc An vất vả nấu.
“Tiểu ca ca, huynh có biết thân phận của Tiêu Cảnh Dương không?” Giang Nhạc An chờ tiểu ca trở về, vội vàng hỏi.
Giang Ngọc Trạch nhíu mày không nói gì, Giang Nhạc An liền hiểu ra, “Tiểu ca ca, huynh sớm đã biết rồi?”
Giang Ngọc Trạch gật đầu, “Đã biết, nhà chúng ta so với Vương phủ thật sự là chênh lệch quá lớn, mặc kệ là muốn báo thù hay muốn dính líu chút quan hệ, cũng đều chênh lệch quá xa.”
Giang Nhạc An mấp máy môi, trong mắt có một tầng sương mù bao phủ, Giang Ngọc Trạch nhìn thấy cũng cảm thấy thực bất đắc dĩ, chỉ có thể dùng tới con bài cuối cùng, “Hoàng thất tuyển người, cần phải kiểm tra thân thể.”
Những lão ma ma trong cung đều có ánh mắt rất sắc bén, từ dáng đi, hàng lông mày đều có thể nhìn ra nữ tử đó có còn trinh tiết hay không.
Huống chi còn phải kiểm tra thân thể.
“Ầm vang……” Giang Nhạc An tựa như bị sấm sét đánh trúng, chật vật xoay người bỏ chạy.
Giang Ngọc Trạch nhìn bóng dáng của muội muội, mệt mỏi dùng tay xoa xoa giữa hai hàng lông mày, trong lòng thở dài.
Nhưng thời điểm đại quân trở về kinh thành, Giang Nhạc An vẫn không khống chế được mà ra cửa thành vây xem đại quân với các bá tánh khác.
Giang Nhạc An theo đám người đứng ở hai bên đường, nhìn đội ngũ chậm rãi đi vào thành, dân chúng vô cùng vui mừng.
Ánh mắt Giang Nhạc An tìm kiếm trong đội ngũ, từ nhóm thứ hai tiến vào thì thấy được Tiêu Cảnh Dương.
Ở lại biên quan mấy năm, Tiêu Cảnh Dương đã không còn giống thiếu gia phú quý da trắng non mịn trước đây, làn da hắn đã biến thành màu lúa mạch, trên người tràn đầy sát khí.
Áo giáp dưới ánh mặt trời phản chiếu ra ánh sáng lạnh lẽo.
Trưởng thành, Tiêu Cảnh Dương nay đã trưởng thành, trở thành một nam nhân vừa ổn trọng vừa uy nghiêm.
Dường như thiếu niên luôn đi theo bên cạnh nàng đòi ăn đã là chuyện từ rất lâu, rất lâu.
Tựa như đã qua mấy đời, hắn ngày càng tốt lên, mà nàng lại trở thành như vậy.