“Tiểu Dã.”
Hàn Nghệ khoác một tay lên vai Tiểu Dã, lại vội vàng nói với Nguyên Liệt Hổ: “Nguyên công tử thật sự xin lỗi, gia đệ nhỏ tuổi, không hiểu lễ nghĩa, đã mạo phạm Nguyên công tử.”
Hiện giờ hắn không có thực lực để đắc tội với tất cả mọi người, lúc này trong lòng cũng bồn chồn lo lắng.
“Không sao, không sao.”
Nguyên Liệt Hổ cười ha hả, vươn tay ra muốn xoa đầu Tiểu Dã: “Nhóc này thật đáng yêu, tên ngươi là gì?”
Tiểu Dã khó chịu một tay cản bàn tay thô của Nguyên Liệt Hổ, nói: “Sao ta phải nói với ngươi.”
Hàn Nghệ liếc nhìn Nguyên Liệt Hổ. Tuy hắn không hiểu người này, nhưng trong lòng thầm nghĩ, nếu Nguyên Liệt Hổ đã có tư cách nằm trong Trường An Thất Tử, nghĩ tất cũng không phải người bình thường, dù sao Trịnh Thiện Hành, Vương Huyền Đạo, Thôi Tập Nhận có quen biết với y đều không phải là người bình thường, nói: “Nguyên công tử, chuyện này lát nữa ta sẽ tạ tội với huynh.”
“Không cần, không cần.”
Nguyên Liệt Hổ nói: “Ta chỉ là một người thô kệch, không hiểu mấy thứ này, ngươi làm việc đi, ngươi làm việc đi.” Nói xong y lại nhìn Vi Phương vẫn đang sững sờ, nói: “Vi nhị, ngươi cũng đừng cảm ơn ta, con người ta đây trượng nghĩa, ha ha.”
Vi Phương giật mình, lúc này mới hồi tỉnh lại. Đương nhiên y sẽ không cảm tạ Nguyên Liệt Hổ, nhưng Nguyên Liệt hổ quả thực là đang giúp y, nhưng cảm giác nhục nhã, y chưa từng chịu nỗi nhục nhã như vậy, không khỏi đem cục tức này đổ hết lên đầu Hàn Nghệ, trừng mắt căm tức nhìn Hàn Nghệ.
Hàn Nghệ nói: “Vi công tử, gia đệ tuy có chỗ không đúng, nhưng là ngài động thủ trước.”
Hắn mặc kệ ngươi là người nào, bảo vệ người nhà mới là điều quan trọng nhất, Tiểu Dã là đang giúp hắn, đương nhiên hắn sẽ không trách cứ Tiểu Dã.
Đột nhiên một người đi lên, nhìn Hàn Nghệ nói: “Ta cho ngươi biết, Phượng Phi Lâu này của ngươi quyết không mở cửa được.”
Người này chính là đại ca của Vi Phương – Vi Quý.
Nguyên Liệt Hổ bật cười một tiếng, âm dương quái khí nói: “Ngươi nói không mở được thì không mở được à.”
Vi Quý liếc mắt nhìn Nguyên Liệt Hổ nói: “Sao nào? Ngươi muốn giúp hắn sao? Người khác đều sợ Trường An Thất Tử các ngươi, ta không sợ, Trường An Thất Tử, hừ, chẳng qua chỉ là một trò cười thôi.”
Nguyên Liệt Hổ nghe vậy, sắc mặt đại biến, nắm chặt hai tay, giận dữ nói: “Vi Quý, nếu ngươi còn dám nhắc đến Trường An Thất Tử nữa thì đừng trách ta không nể tình cảm giữa hai nhà.”
Chợt nghe một người nói: “Nếu ngươi đã nói như vậy, xem ra ta không thể ngồi yên không lo rồi.”
Chỉ thấy có một người đi ra từ trong đám đông, chính là Trịnh Thiện Hành, nhưng là một vẻ mặt cười khổ.
“Trò hay không được xem, ngược lại còn bị dính bẩn vào người, đúng là xui xẻo.”
Lại có một người đi ra, chính là Thôi Tập Nhận. Y liếc xéo Vi Quý, chỉ vào Nguyên Liệt Hổ nói: “Chuyện của ngươi và tên thô kệch này không liên quan đến ta, Phượng Phi Lâu này không mở ta càng thích, nhưng nếu ngươi nhắc đến chuyện cũ, ta cũng sẽ khiến ngươi không sống yên ổn.”
“Cả ta nữa.” Trên lầu chợt có người nói.
Mọi người đưa mắt lại nhìn, chỉ thấy Vương Huyền Đạo đứng trước cửa sổ, nhìn huynh đệ Vi thị với thần sắc không hài lòng.
Nguyên Liệt Hổ kinh hãi nói: “Ầy, Vương quy nhân ngươi lên lúc nào vậy?”
Vương Huyền Đạo mắng: -“Ta không muốn nói chuyện với súc sinh ngươi.”
Nguyên Liệt Hổ hừ nói: “Ai mà thèm, làm như rùa không phải giống súc sinh vậy.”
Phù phù phù.
Không ít nhân sĩ đứng xem đều bật cười.
“Con mẹ tên nào đang cười.”
Nguyên Liệt Hổ khó chịu gào lên một tiếng, liếc mắt nhìn một lượt, chung quanh lập tức im lặng.
Vi thị mới có hai huynh đệ, nhưng Trường An Thất Tử đã có bốn người đến, rõ ràng là chiếm ưu thế.
Vi Phương đối mặt với bọn họ, truyện đăng tại bach ngoc sach, dường như có chút sợ hãi, một chân hơi chuyển động về phía sau. Vi Quý dù sao cũng là đại ca, nhất định phải đứng ra bảo vệ đệ đệ, cười một tiếng, nói: “Ta chỉ nói sự thật thôi, lẽ nào nói sự thật cũng là sai sao.”
Nguyên Liệt Hổ đột nhiên một tay túm áo của Vi Quý, nghiến chặt răng nói: “Ngươi có gan nói lại lần nữa, hôm nay nếu ta không phế ngươi, thì Nguyên Liệt Hổ ta chính là một tên súc sinh.”
Vi Phương sắc mặt đại biến. Nguyên Liệt Hổ đã nhả ra những lời này rồi, rõ ràng là muốn đồng quy vu tận với Vi Quý, dù sao Vi gia cũng không phải người dễ chọc vào.
Thôi Tập Nhận liếc mắt lạnh lùng nhìn Vi Quý, nói: “Mặc dù ta vẫn luôn không tán thành việc dùng bạo lực để giải quyết vấn đề, nhưng lần này ngươi làm quá rồi, ngươi nói lại lần nữa thử xem, hôm nay ta phải lấy cái mạng này của ngươi.”
Trong nháy mắt bầu không khí trở nên vô cùng căng thẳng.
Lời nói cay độc này nhả ra dường như đã không có chừa lại bất cứ con đường lui nào cho mình.
Vi Quý nhíu mày liếc nhìn Thôi Tập Nhận đang bốc hỏa, nói không sợ là điều không thể, nhưng hình như không phản kháng lại thì mất mặt rồi.
Rốt cuộc Trường An Thất Tử đại diện cái gì? Hàn Nghệ tuy nghi vấn đầy đầu, nhưng cuối cùng hắn cũng hiểu tại sao mọi người đều không muốn nhắc đến danh xưng này, đây quả thật là quá kinh khủng.
“Dừng tay!”
“Dừng tay!”
Đúng lúc này, nghe thấy hai người đồng thanh kêu lên.
Lại có hai người đi ra. Một người thân hình khá béo, rất trẻ tuổi, một người thân hình mảnh khảnh, hơi lớn tuổi.
Tên béo này chính là Trưởng Tôn Diên, gã quay sang Nguyên Liệt Hổ chắp tay cười nói: “Vẫn mong Nguyên huynh nể mặt tiểu đệ vài phần.”
Nguyên Liệt Hổ thấy hai người này đến mới buông Vi Quý ra, liếc mắt nhìn Trưởng Tôn Diên nói: “Trưởng Tôn, ngươi vẫn nhịn được thật à.”
Trưởng Tôn Diên cười vẻ áy náy, không có đáp lời.
Người thân hình mảnh khảnh kia thì lại quay sang Vi Quý nhíu mày nói: “Vi đại, lời lúc nãy ngươi nói có hơi quá đáng rồi.”
Vi Quý sửa sang lại y phục, dường như có vẻ hơi chột dạ, ngoài miệng lại nói: “Bùi huynh, là gã xem vào chuyện của người khác trước.”
Người này chính là thế tôn của Hà Đông Bùi thị, Bùi Thanh Phong.
Bùi Thanh Phong cau mày nói: “Nhưng bất kể như thế nào, ngươi cũng không nên nhắc lại chuyện cũ, hơn nữa, lúc nãy Liệt Hổ cũng đã cứu Vi nhị, ta nghĩ ngươi nên xin lỗi Liệt Hổ.”
Nguyên Liệt Hổ khua tay nói: “Cái này thì không cần thiết, ta không thèm.”
Nhưng Bùi Thanh Phong vẫn nhìn Vi Quý.
Vi Quý đấu tranh trong chốc lát, vẫn là chắp tay nói: “Đắc tội nhiều, vẫn mong Nguyên huynh thông cảm.”
Vi Phương cũng chắp tay nói: “Lúc nãy đa tạ Nguyên huynh xuất thủ tương trợ.”
Đánh kẻ chạy đi không đánh người chạy lại, Nguyên Liệt Hổ chắp tay nói: “Nhị vị Vi huynh quá lời rồi, nhưng vẫn mong nhị vị huynh đệ chớ có nhắc lại chuyện cũ, trừ chuyện này ra, những chuyện khác đều dễ nói.”
Bùi Thanh Phong đột nhiên nhìn về phía Thôi Tập Nhận.
Thôi Tập Nhận lập tức tươi cười: “Kỳ thật chuyện này vốn không liên quan đến ta, bây giờ cũng là như vậy.”
Bùi Thanh Phong vừa nhìn về phía Trưởng Tôn Diên.
Trưởng Tôn Diên liếc nhìn Hàn Nghệ, cụp mắt không nói.
Bùi Thanh Phong đột nhiên nói với Hàn Nghệ: “Bây giờ ngươi định làm thế nào?”
Lúc nãy Hàn Nghệ xem trò vui, hoàn toàn quên mất chuyện này là vì hắn mà ra, lúc này thấy Bùi Thanh Phong đột nhiên hỏi hắn, bất giác ngẩn ra, nhưng lập tức gập đầu nói: “Ta biết mình đã gây họa, không dám làm phiền các vị động thủ thêm nữa, Phượng Phi Lâu này ta không mở nữa.”