Sau khi khám xong Cảnh Sâm dặn dò Mỹ Lam ngồi ở bên ngoài chờ đợi anh đi tính tiền. mỹ làm ngoan ngoãn yêu phận ngồi yên tại chỗ sờ chiếc bụng chưa nhô lên của mình, mà miệng không ngừng cười.
Cảnh Sâm sau khi thấy Mỹ lam lơ là liền đổi hướng vào phòng khám lúc nãy. Tên bác sĩ thấy Cảnh Sâm bước vào phòng cũng chả tỏ vẻ ngạc nhiên bình tĩnh lật tờ bệnh án ra.
Cảnh Sâm ngồi xuống ghế, nói!”Nói rõ tất cả đi.”
Tên bác sĩ trầm trầm giọng nói!: “Tình hình của đứa bé thì không sao, vẫn khỏe mạnh. Nhưng với bệnh án đã từng sảy thai thì sinh mổ hay sinh thường cũng được gặp khó khăn, đã có nhiều trường hợp mất cả mẹ lẫn con. Tôi mong cả gia đình cùng cân nhắc điều này. Đứa bé chỉ mới ba tuần tuổi lên vẫn có thể phá được Nếu để lâu dài thì tỉ lệ phá sẽ càng thấp và khó.”
Trên cả quãng đường đi về nhà, Cảnh Sâm không nói gì cả trong đầu không ngừng suy nghĩ những lời nói lúc nãy của bác sĩ càng suy nghĩ anh càng thấy khó chịu. Còn Mỹ Lam thì chưa biết chuyện gì vẫn còn đang rất vui vẻ, cô đang còn đòi anh dẫn đi mua đồ cho trẻ sơ sinh.
Nhìn thái độ của Mỹ Lam thì Cảnh Sâm cũng đủ biết cô sẽ không bao giờ chịu buông bỏ đứa bé đâu.
Để từ chối lời đề nghị đi mua đồ với Mỹ Lam thì Câm Sâm chỉ có thể vờ nói:” Anh vẫn còn khá nhiều tài liệu chưa giải quết xong, khi nào rảnh anh sẽ dẫn em đi sau.”
Cả buổi tối hôm đó, Cảnh Sâm không tài nào mà ngủ được đã khá lâu rồi anh mới bị mất ngủ lại. Cảnh Sâm nhìn Mỹ Lam đang rụt đầu trong ngực mình thở đều đều mà ngủ, mà không khỏi thở dài. Có vẻ vì quá vui nên cô không bận tâm điều gì mà nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.
Cảnh Sâm nhẹ nhàng bước xuống giường, anh đi ra ngoài ban công rút ra một điếu thuốc, trời đã sắp sang đông nên khá lạnh từng làn khói anh thở ra màu trắng xóa lan toả xung quanh che mờ đi ánh mắt đầy ưu tư sự mệt mỏi của anh. Cơn lạnh lại càng làm anh tỉnh táo hơn và càng…..khó chịu hơn.