– Nhất Khí Hóa Tam Thanh có thể làm cho sức chiến đấu lập tức tăng lên gấp ba, đổi lại trước kia ta khó mà chống cự, hiện tại ta giải quyết nội hoạn, thực lực đã củng cố tới Xích Thiên Cảnh trung kỳ, ngươi không thể nào là đối thủ của ta!
Thét dài một tiếng, trong miệng Tu La Vương bắn khí ra khí đỏ trắng giống như nức nở, hắn toàn lực vận chuyển làm cho thiên địa sinh ra bài xích, dường như đẩy hai người vào trong hỗn độn, rời khỏi Nho giới.
– Lôi Đình Cửu Châu!
– Bạo Lôi Kích Không!
Ba đại phân thân phân bố thành hình tam tài, cánh tay chấn động, ngưng tụ ra ba đạo kim quang đánh thẳng về phía trước.
Ba phân thân Nhiếp Vân đều có lực lượng nửa bước Xích Thiên Cảnh, tăng thêm thân thể Xích Thiên Cảnh liên hợp cùng một chỗ, phối hợp không chê vào đâu được, lực lượng lập tức bạo tăng giống như nấm mọc sau mưa, mang theo khí thế không thể ngăn cản.
Biết rõ thực lực đối phương, hắn vừa ra tay đã sử dụng quyền pháp mạnh nhất là Lôi Đình Cửu Châu, hắn hội tụ lực lượng lôi điện với nhau và hình thành màu sắc đen kịt, lúc này hỗn độn cũng bị xé rách.
Lôi Đình Cửu Châu, Bạo Lôi Kích Không là hắn sử dụng thiên phú võ đạo sư đạt tới hình thái thứ năm sau đó cẩn thạn suy diễn tuyệt chiêu này, từ đó lực lượng toàn thân thông qua thiên phú lôi điện sư chuyển hóa thành lôi lực, trong chốc lát phóng thích ra ngoài, bộc phát lực lượng gấp mười lần khi trước.
– Hừ!
Tu La Vương cũng không trốn tránh, hắn hừ lạnh một tiếng, sau lưng sinh ra hào quang năm màu chêếu sáng, ngay sau đó xuất hiện một lỗ đen cực lớn.
Lực lượng cương đại bị lỗ đen khổng lồ bao phủ, nó như quái vật khổng lồ cắn nuốt Lôi Đình Cửu Châu của Nhiếp VÂn.
Ầm ầm ầm…
Lôi Đình Cửu Châu có thể xé rách thiên địa lại bị lỗ đen nuốt vào bụng biến mất không thấy gì nữa, hai mắt Tu La Vương bắn ra hào quang vạn trượng, thân hình của biến lớn mấy trăm trượng, hắn đưa ta đánh một trảo kinh thiên.
– Tại sao lợi hại như thế…
Thấy chiêu mạnh nhất trong quyền pháp không thể làm tổn thương da lông của đối phương, trong mắt Nhiếp Vân mang theo hoảng sợ, ba đại phân thân hóa thành ba đạo tàn ảnh, phân thành ba phương tấn công phía trước.
Vài ngày trước Tu La Vương tuy cũng là Xích Thiên Cảnh nhưng ba đại phân thân hợp lực khẳng định không ngăn cản nổi, mà bây giờ còn không sử dụng tới Tu La cốt kiếm đã dễ dàng hóa giải công kích, thực lực tăng trưởng cũng quá nhanh rồi.
– Muốn đi? Chạy đi đâu!
Tiến lên đánh về phía trước, năm ngón tay biến thành năm ngọn phong tỏa thiên địa vào bên trong, thời không cũng bị trấn áp không thể vận chuyển.
Nhiếp Vân đang muốn bỏ chạy thục mạng, đột nhiên thân thể như mang tảng đá nặng vạn cân, hành động bắt đầu chậm chạp.
– Không được, tiếp tục như vậy chỉ có thể bị động, phải nghĩ biện pháp chủ động công kích mới được!
Ánh mắt Nhiếp Vân mang theo hàn quang.
Đối chiến với Tu La Vương không thể e sợ, một khi sinh lòng e thì tám chín phần mười sẽ phiền toái, nhưng hiện tại thực lực của hắn vẫn bất lực, cũng không thể ngạnh kháng, chỉ có thể nghĩ biện pháp quần nhau với hắn.
– Tháp Chủ Ấn, Nhất Khí Chấn Bát Phương!
– Bắc Đẩu kiếm, Kiếm Khí Phá Thương Khung!
– Hàn Băng kiếm, Lăng Không Trảm Vạn Giới!
Sau khi hiểu ra điểm này, thân thể Nhiếp Vân lập tức dừng lại, ba đại phân thân đều cầm bảo vật và tấn công.
Thiên phú võ đạo sư trong người vận chuyển điên cuồng, trong đầu không có suy nghi nào khác, hai đạo kiếm khí và Tháp Chủ Ấn mang theo uy thế trấn áp chư thiên phá không đánh tới, đánh nát cả thiên địa.
– PHÁ…
Tu La Vương cười lạnh, hắn điểm một chỉ về phía trước.
Thiên địa ảm đạm thất sắc, cả Nho giới bị địa chấn không nhỏ, một đạo chưởng ấn lăng không đánh tới, cả thế giới trở nên nhỏ bé dưới lực lượng cuồng bạo này.
Răng rắc!