Bạch Doanh làm gì không nhìn ra vẻ thay đổi trên gương mặt anh ta, trong lòng cô hận vô cùng, nhưng lại không thể không nhịn.
“Đúng, tôi đã nghĩ được một kế hoạch.” Bạch Doanh đứng thẳng người, âm thầm thở ra một hơi, chịu đựng hận thù, thấp giọng nói.
“Ồ? Kế hoạch gì?” Đôi mắt Trịnh Hùng như sáng lên, lập tức có tinh thần: “Cô mau nói xem, rốt cuộc kế hoạch thế nào? Nói đi để tôi xem có hay không?”
“Kế hoạch này chỉ dựa vào tôi và anh thì không làm được, nhất định phải tìm một người trợ giúp.” Trong lòng Bạch Doanh đã có dự định, cho nên xem ra lúc này đã tình trước mọi việc.
“Ai?” Con ngươi Trịnh Hùng trở nên u ám, giọng điệu có chút hung ác, từ trước đến này Trịnh Hùng là kẻ tự đại, nhất là không chịu nổi người khác xem thường mình, nếu không phải vì chuyện này quan trọng, giờ phút này anh ta nhất định sẽ lập tức ném Bạch Doanh ra ngoài.
“Thiếu thành chủ, chuyện này chỉ có cậu ấy mới có thể giúp chúng ta, nếu không có sự trợ giúp của cậu ấy thì ai cũng không làm được việc này.” Bạch Doanh đương nhiên hiểu tâm tư của Trịnh Hùng, cũng coi như là đang giải thích với anh một chút.
Sắc mặt Trịnh Hùng quả nhiên khá hơn, nếu người kia là thiếu thành chủ thì anh ta không thể không phục.
Dù sao bây giờ thành chủ không quản việc, chuyện trong Quỷ Vực Chi Thành đều do thiếu thành chủ định đoạt.
“Được, cô nói kế hoạch của mình ra, tôi sẽ đi nói cho thiếu thành chủ biết.”
“Không, tôi muốn đi theo anh, chuyện này tôi phải tự mình nói cho thiếu thành chủ biết.” Trong lòng Bạch Doanh đã sớm có dự tính, cho nên trước khi gặp thiếu thành chủ, cô không thể nói tất cả kế hoạch của mình ra cho Trịnh Hùng biết được.
Cô muốn giữ lại con át chủ bài cho mình, chỉ có như vậy cô mới có thể đạt được tất cả những gì mình muốn, dựa vào người khác không bằng dựa vào chính mình.
“À.” Trịnh Hùng nhìn cô một chút, cười mỉa mai thành tiếng: “Sao? Cánh cứng cáp rồi? Muốn bay một mình? Bạch Doanh, có phải gần đây tôi đối tốt với cô quá rồi không?”