Bàn tay nhỏ của cô nắm chặt lưng áo anh.
“Cố Thành Trung… Xin anh, đừng như vậy nữa. Nhìn anh như thế, em thật sự rất buồn. Em có thể chấp nhận cái chết, chấp nhận anh và em phải chia cách, thế nhưng… Thế nhưng em không thể nhìn anh phải chịu oan ức!”
“Cố Thành Trung… Em không thể nhìn anh phải chịu oan ức!”Tên miền mới của bên mình là Truyen3.one. Cả nhà truy cập vào đọc để ủng hộ chúng mình có động lực ra chương mới nhé!
Người đàn ông mà cô yêu sâu đậm, buông bỏ sự tự tôn và kiêu ngạo của mình, nhận lấy oan ức.
Trái tim cô, thật sự như có dao cắt, không có một khắc nào được yên ổn.
Cố Thành Trung nghe được câu này thì vô cùng đau lòng.
Gần được một tháng, cô giả vờ mình đang vui vẻ, nhất định phải rất mệt.
Anh tự cho rằng mình quan tâm đến cảm xúc của cô, mỗi ngày đều an ủi, thật ra không có một chút tác dụng nào.
“Trúc Linh… Anh không phải là một người chồng tốt, anh không thể bảo vệ em an toàn, anh thấy hổ thẹn với em.”
“Không có, anh là một người chồng tốt, anh là người chồng tốt nhất trên đời này. Anh không mắc nợ em điều gì hết.
Chỉ là, chúng ta đều nợ một người, đó chính là con của chúng ta.”
Hứa Trúc Linh nhẹ nhàng xoa phần bụng bằng phẳng của mình, chớp chớp đôi mắt đã đâm lệ, nghiêm túc nhìn anh.
“Cố Thành Trung, em là vợ của anh, sẽ cùng anh chia ngọt sẻ bùi. Từ trước đến giờ em không phải là một người sợ chết, đi theo anh em cũng chưa từng hối hận. Chuyện anh muốn làm, chính là chuyện em muốn làm.”
“Trúc Linh, vậy thì em có biết, điều em muốn làm cũng là điều anh muốn làm không?”
“Vậy thì bây giờ em muốn anh quay lại, đánh một trận đường đường chính chính. Bất luận là thắng hay thua, anh đều là anh hùng của em.”
“Anh sợ… Ngày nào đó trong tương lai anh sẽ mất đi em, đến lúc đó anh nhất định sẽ hối hận với quyết định ngày hôm nay.”