Mắt thấy còn có một phần ba lộ trình là có thể đạt được mục đích, đang đi lại trong hư không Dương Khai bỗng nhiên trầm sắc mặt, thân hình dừng lại, ngay tại khoảnh khắc đó, hắn cảm giác mình dường như là va chạm với cấm chế gì đó, một tầng lực lượng dao động vô hình ầm ầm hướng bốn phía khuếch tan.
Hỏng! Dương Khai sắc mặt tái xanh, vạn không nghĩ tới cấm chế trong Tử Tinh Thành lại bố trí ẩn núp như vậy, ngay cả thần niệm của hắn cũng không thể phát hiện manh mối.
Ngay sau đó, Dương Khai liền cảm thấy hai cỗ thần niệm cường đại hướng phía bên mình quét mắt đến.
Hai cỗ thần niệm này đều là cường giả Hư Vương Cảnh mới có, hiển nhiên là có người đã nhận ra động tĩnh bên này.
Dù Dương Khai là kẻ tài cao gan lớn, thời khắc này cũng không nhịn được có chút da đều tê dại, tuy rằng hắn tinh thông lực lượng không gian, bản thân lại là Hư Vương lưỡng tầng cảnh, nhưng chỗ này dù sao cũng là sào huyệt của người ta, vô số cao thủ, thiên thời địa lợi đều không ở bên mình, thật nếu như bị quấn lấy, có thể chạy thoát hay không đều không chắc.
Hắn không dám sơ suất, vội vàng khẽ lách người, muốn rời đi trong chớp mắt.
Nhưng vào lúc này, một cỗ vực tràng uy lực từ trên không đè xuống, uy lực vực tràng kia mạnh như có thể đem tất cả không gian ở đây phong tỏa, Dương Khai thân hình không khỏi chợt ngừng, nhưng lại không thể lập tức rời đi.
– Bọn chuột nhắt nơi nào, dám ở Tử Tinh Cung ta giương oai! Một tiếng gầm từ xa xa truyền đến, chấn động tất cả võ giả Tử Tinh Cung, ngay sau đó, đỉnh đầu chỗ Dương Khai chợt xuất hiện một cái lốc xoáy to lớn, trong lốc xoáy kia, một bàn tay che trời chắn đất bỗng nhiên hướng xuống phía dưới.
– Hư Vương lưỡng tầng cảnh! Dương Khai mi mắt co rút lại, lập tức đoán được trình độ thật sự của người công kích mình.
Đối phương cũng không ở nơi này, nhưng lại đem công kích cách không đánh tới, loại khả năng này đều không phải là võ giả Hư Vương nhất tầng cảnh có thể làm được, chỉ có những cường giả lưỡng tầng cảnh nhiều năm thấm nhuần mới có thủ đoạn này.
Từ năng lượng hội tụ kia mà thành ban tay đánh xuống, nơi lòng bàn tay dường như truyền ra lực hút vô tận, muốn đem Dương Khai hút vào trong đó, không cho hắn tránh thoát.
Đây tuyệt đối là một chiêu bí thuật uy lực to lớn, đổi thành là lúc nhất tầng cảnh, Dương Khai chưa chắc có thể dễ dàng đỡ được, nhưng hiện tại hắn cũng là cường giả lưỡng tầng cảnh, cùng cấp tu vi cảnh giới với người xuất thủ, đương nhiên sẽ không sợ đối phương.
Hắn không chống cự, ngược lại thân hình trực tiếp một đường, đón bàn tay to lớn kia xông tới.
Giữa không trung, Dương Khai đưa tay bắn ra Kim Huyết Ti, mấy chục đạo Kim Huyết Ti hội tụ thành một đạo kim mang, tập kích bất ngờ phía trước, Dương Khai theo sát phía sau.
Oanh…một tiếng vang thật lớn, chấn động thiên địa.
Ánh sáng vàng xuyên qua bàn tay to lớn kia, uy thế khiếp người, chưởng ấn đột nhiên một trận tan rã, lực lượng phong tỏa thiên địa cũng không tồn tại nữa.
Lúc này một chiêu bí thuật không gian của Dương Khai, biến mất tại chỗ.
Ngay sau đó, ba đạo nhân ảnh liền kẻ trước người sau đi tới chỗ xảy ra chuyện, tới trước là một lão giả, râu dài đến ngực, tóc hoa râm, sắc mặt âm trầm, thần tình không giận mà oai, quay đầu quan sát bốn phía, trong đôi mắt ẩn chưa vẻ chấn động.
Sau đó là hai người một nam một nữ, còn không hiểu rõ rốt cuộc trong này xảy ra chuyện gì, liền nhìn thấy lão giả kia đứng sừng sững giữa hư không, lúc này biến sắc, đồng loạt ôm quyền nói: -Đại trưởng lão!
Lão giả này không ngờ chính là đại trưởng lão Tử Tinh, Công Tôn Lương!
Là cường giả Hư Vương lưỡng tầng cảnh đếm được trong Tinh Vực, một thân khí thế uy nghiêm, không hề kém với Tử Long chủ nhân Tử Tinh.
– Đại trưởng lão, vừa rồi là… Nữ nhân kia là cường giả Hư Vương Cảnh chần chờ hỏi.
– Có người tự tiện xông vào Tử Tinh Cung! Công Tôn Lương sắc mặt hung ác nhâm hiểm nạt nhỏ.
– Cái gì? Nam nhân cường giả Hư Vương Cảnh còn lại biến sắc, -Người nào dám càn rỡ như vậy?
– Không biết! Công Tôn Lương lắc đầu, hí mắt nói: -Thực lực rất mạnh, có thể một chiêu phá được Diệt Không Chưởng của lão phu, cũng không phải là người bình thường có thể làm được.
Hai vị cường giả Hư Vương Cảnh liếc nhau, đề nhìn thấu hoảng sợ trong mắt nhau.
Vừa rồi bọn họ ở khá xa, tuy rằng đã nhận ra dao động năng lượng bên này, những cũng không thấy rõ rốt cuộc xảy ra chuyện gì, cho tới bây giờ bọn họ mới hiểu được, dĩ nhiên là người xâm nhập đối một chiêu với đại trưởng lão, hơn nữa còn phá được Diệt Không Chưởng của đại trưởng lão.
Nữ nhân Hư Vương Cảnh kia chần chờ nói: -Đây chẳng phải là nói, đối phương là một vị Hư Vương lưỡng tầng cảnh?
Lời vừa nói ra, chính nàng cũng hoảng sợ, nếu thật là cường giả Hư Vương lưỡng tầng cảnh muốn bất lợi cho Tử Tinh Cung, vậy thì phiền lớn rồi, ở đây ngoại trừ đại trưởng lão là Hư Vương lưỡng tầng cảnh ra, những người khác đều chỉ là nhất tầng cảnh mà thôi.
Nhất tầng cảnh và lưỡng tầng cảnh, đây chính là khác biệt một trời một vực!
– Có phải là lưỡng tầng cảnh hay không lão phu cũng không thể theo dõi được, tốc độ xuất thủ thua tay lại của đối phương rất nhanh, hơn nữa tốc độ bỏ chạy này… Công Tôn Lương nhíu chặt đầu mày vào nhau, làm thế nào cũng không thể tin được đối phương lại cứ như vậy biến mất trước mắt mình, mặc cho lão thúc giục thần niệm thế nào, cũng không phát hiện được bất kì khí tức gì của đối phương.
Thật giống như một màn vừa rồi là trò hề lãz tự biên tự diễn vậy.
Trong lúc mấy người nói chuyện, lại có cường giả bị kinh động, vội vàng chạy tới.
Ngay cả Tử Vô Cực cũng mang Quý Quân chạy tới nơi này.
– Nhị công tử! Mọi người vội vàng hướng về phía Tử Vô Cực hành lễ, tuy rằng mọi người đều biết người đảm nhiệm tiếp theo của Tử Tinh là Tử Đông Lai, nhưng Tử Vô Cực dù sao cũng là con trai Tử Long, thể diện này không phải có thể không nể.
Duy chỉ có Công Tôn Lương vẫn đứng tại nơi đó.
– Vô Cực bái kiến đại trưởng lão! Ngược lại thì Tử Vô Cực, hướng về phía Công Tôn Lương hành lễ.
Bởi vì hắn không phải là thiếu chủ Tử Tinh, nếu lúc này là Tử Đông Lai, tình huống liền không giống nhau.
Công Tôn Lương cũng không có bất kì biểu hiện gì, chỉ là nhẹ nhàng gật gật đầu, thần thái kiêu căng.
Thấy bộ dạng này của lão, trong mắt Tử Vô Cực một luồng tia sáng âm hàn lóe lên một cái rồi biến mất, khẽ cười nói: -Đại trưởng lão, ở đây đã xảy ra chuyện gì? Vô Cực thế nào lại phát giác có người động thủ vậy?
Công Tôn Lương ngoảnh mặt làm ngơ, dường như không nghe thấy, ngay cả ý tứ phản ứng cũng không có.
Sắc mặt mọi người đều biến đổi vài lần, không khí trở nên vô cùng cứng nhắc.