Sáng sớm ngày hôm sau. Truyện Tống Y
Đỗ Văn Hạo đang ăn sáng thì thấy Anh Tử dẫn Tiểu Khả đi dạo từ ngoài viện tử tiến vào, miệng Tiểu Khả đang ngậm gì đó, ở xa nên trông không rõ.
Bàng Vũ Cầm đặt bát đũa trên tay xuống, nói: “Tiểu Khả nhà chúng ta chắc không phải là tranh thủ ra ngoài chơi để bắt chim chứ?”
Đỗ Văn Hạo cười khổ: “Có thể sao? Hôm qua ta nghe nói gần đây Tiểu Khả thích ăn cà rốt lắm. Đại khái nói ra chắc không có ai tin, một lão hổ không ngờ lại theo chủ nghĩa ăn chay.”
Bàng Vũ Cầm không hiểu chủ nghĩa ăn chay là cái gì, đang muốn hỏi thì đột nhiên thấy Ngốc Béo từ tiền đường chạy vào. Đỗ Văn Hạo không biết vì sao lại có cảm giác chẳng lành, vội vàng đứng dậy đón.
Ngốc Béo còn chưa chạy tới thì Tiểu Khả đã gườm gườm nhìn hắn, cà rốt trong miệng rơi xuống đất, nó cúi đầu xuống, mắt sáng rực, trong cổ họng phát ra tiếng gầm gừ, sau đó tung mình nhảy xuống, lao về phía Ngốc Béo.
Ngốc Béo bình thường rất ít khi vào hậu viện, không quen thuộc với Tiểu Khả, cho dù Tiểu Khả không to hơn mấy so với một con chó con, nhưng nó dẫu sao vẫn là một lão hổ, thấy lão hổ há miệng nhảy tới, Ngốc Béo sợ đến nỗi cả người run rẩy, trượt chân ngã ngửa ở trong viện tử, miệng kêu cứu mạng. Nhưng Tiểu Khả chỉ nhảy lên vai Ngốc Béo, sau đó thè lưỡi liếm mặt, Ngốc Béo sợ đến nỗi mặt tái mét.
Bình thường, trong mắt mọi người Tiểu Khả thậm chí còn không bằng một con chó nhỏ, không có ai sợ nó, không ngờ lại dọa cho một người cao to như Ngốc Béo sợ đến nỗi ngã xuống đất. Mọi người vừa kinh ngạc vừa buồn cười, người có phản ứng nhanh nhất là Anh Tử, chỉ nghe thấy nàng ta gọi to một tiếng: “Tiểu Khả, không được làm bậy! Quay về!”
Tiểu Khả quay đầu lại nhìn Anh Tử, nhẹ nhàng từ trên người Ngốc Béo nhảy xuống, trong mắt có vẻ ủy khuất, ngoan ngoãn bước ra sau người Đỗ Văn Hạo, chỉ thò đầu ra, rụt rè nhìn Anh Tử.
Đỗ Văn Hạo cười nói: “Được rồi, nó vẫn chỉ là một con hổ con không hiểu chuyện thôi mà.”
Ngốc Béo bò dậy, vỗ vỗ mông, nhớ tới Tiểu Khả này chỉ là một con hổ không ăn thịt, càng không thể làm ai bị thương. Chắc hẳn vừa rồi chỉ là muốn chơi đùa với mình thôi, không ngờ mình lại tưởng nó muốn cắn người, vốn định mắng hai tiếng, nhưng thấy Tiểu Khả trông rất đáng thương đang nấp sau lưng Đỗ Văn Hạo, rốt cuộc cũng không nỡ mắng.
Bàng Vũ Cầm cười cười bước lên trước, nói: “Các người xem vừa rồi trong miệng Tiểu Khả ngậm cái gì kìa?”
Mọi người thấy Bàng Vũ Cầm tay cầm một củ cà rốt, không nhịn được đều bật cười, Tiểu Khả thấy mọi người cười, biết rằng mình đã thoát khỏi nguy hiểm, lúc này mới yên tâm bước ra, nhìn Bàng Vũ Cầm, Bàng Vũ Cầm ném củ cà rốt cho Tiểu Khả, nó nhanh nhẹn nhảy lên không ngoạm lấy. Truyện Tống Y
Lâm Thanh Đại từ bên ngoài bước vào, nàng ta mỗi ngày khi trời chưa sáng đều ra ngoài luyện võ, quay về thấy mọi người đều đang tươi cười thì không hiểu hỏi: “Sao vậy? Có gì mà cao hứng thế?”
Đỗ Văn Hạo nói: “Tiểu Khả chỉ ăn cà rốt mà lại dọa cho Ngốc Béo ngã ngửa. Đúng rồi, Ngốc Béo, ngươi vào đây là có chuyện gì?”
Ngốc béo vỗ vỗ đầu, nói với Đỗ Văn Hạo: “Tiên sinh, ta bị Tiểu Khả dọa cho biến thành hồ đồ rồi, không ngờ quên cả chính sự, đều là do Tiểu Khả hại cả, người hầu của đại phú thương Bồ Lương Thần nói là đã bảy ngày rồi mà thiếu nãi nãi nhà họ vẫn đau bụng kịch liệt, nước ối đã vỡ nhưng vẫn chưa sinh, cảm phiền ngài tới đó một chuyến, giúp đỡ đẻ.”
Đỗ Văn Hạo cười khổ: “Lão đại, ta là nam nhân, sao lại gọi ta tới đỡ đẻ?”
Câu xưng hô này khiến Ngốc Béo giật nảy mình, không biết đây là câu cửa miệng của người hiện đại, vội vàng quỳ xuống đất, nói: “Tiên sinh, nếu tiểu nhân làm gì sai thì xin tiên sinh trách phạt chứ đừng nói vậy!”
“Ta có trách gì ngươi đâu!” Đỗ Văn Hạo bực bội cười cười, quay đầu lại nói với Bàng Vũ Cầm: “Cầm nhi, mau chuẩn bị, chúng ta đi xem thế nào.”
Tuyết Phi Nhi nói: “Muội cũng muốn đi!”
Bàng Vũ Cầm, Tuyết Phi Nhi ngồi lên kiệu nhỏ, Đỗ Văn Hạo thì cưỡi con lừa của mình, theo người hầu của Bồ gia đến Bồ gia đại viện.
Lão phu nhân và một lão nhân, còn có một người trẻ tuổi đang đứng đợi ở cửa, sau khi nói mấy câu khách khí liền đưa Đỗ Văn Hạo vào phòng khách, còn Bàng Vũ Cầm và Tuyết Phi Nhi thì vào trong hậu viện, nơi con dâu của Bồ gia đang ở.
Đỗ Văn Hạo ngồi ở phòng khách uống trà, Bàng Vũ Cầm và Tuyết Phi Nhi xách hòm thuốc, theo nhi tử của Bàng gia và nha hoàn vào trong phòng ngủ của sản phụ. Truyện Tống Y
Trong phòng khách, lão phu nhân khóe miệng có mấy phần đắc y, cố ý nhắc đến chuyện thai chết: “Đỗ tiên sinh, lần trước ngài chẩn sát đã phát hiện, con dâu của lão thân không phải đang mang thai chết đúng không?”
Đỗ Văn Hạo nhìn lão đầu vẻ mặt ủ rũ ở bên cạnh, gật đầu nói: “Đúng vậy.”
Lão phu nhân lại nói: “Kỳ thật ta không cần phải hỏi ngài, bởi vì hôm nay bà đỡ đã xác định con dâu của ta sắp lâm bồn, hơn nữa thai nhi trong bụng vẫn đang nhúc nhích, thai chết thì sao mà như vậy được?”
Lão đầu đó khẽ vỗ bàn, nói: “Hiền thê! Nàng đừng nói những chuyện này trước mặt người ngoài!”
“Sao mà không thể nói? Ta đã nói với ông rồi, Lận Viễn đó không phải là kẻ tốt lành gì, thế mà ông vẫn không tin. Còn cùng ta đánh cuộc nữa, lần này biết rõ rồi chứ?”
“Điều này chẳng nói lên gì cả! Người ta nhất thời thất thủ mà thôi, cho nên mới chẩn sát sai, ai mà không phạm phải sai lầm chứ? Cho dù là thần y cũng khó tránh khỏi mà! Ngài nói có phải không, Đỗ tiên sinh?”
Đỗ Văn Hạo chỉ có thể cười bồi nói: “Đúng vậy. Ai cũng khó tránh khỏi mắc sai lầm.”
Truyện Tống Y
“Người khác mắc sai lầm thì được, nhưng Lận Viễn hắn thì không được! Hắn là thái y! Trị bệnh cho cả hoàng thượng, sao có thể mắc sai lầm? Hơn nữa, một ca khó đẻ mà lại mắc sai lần, nếu là bệnh nặng thì làm thế nào?”
Lão đầu vừa tức giận lại vừa sốt ruột, thấp giọng nói: “Hiền thê, bà đừng nói về lão nữa được không? Hay là quan tâm đến con dâu đi, nó lúc này đang ở trên giường sống chết chưa rõ đó!”
“Sao nào? Sợ nói đến chuyện này hả? Lúc đó ông sao mà lớn gan thế?”
Lão đầu rất xấu hổ, len lén nhìn Đỗ Văn Hạo, Đỗ Văn Hạo lại giả vờ như không nghe thấy, mắt nhìn đông nhìn tây, tựa hồ như đang thưởng thức đồ cổ trên giá xếp ở hai bên phòng khách và tự họa trên tường.