Lục Trung bay tới đề Trúc Chi xuống đất, tay rút một thanh đao nhỏ bằng hai gang tay ra, đâm vào ngực của Trúc Chi. Ánh mắt của hắn thay đổi hẳn, không còn vẻ ngơ ngơ ngác ngác mà đầy gian ác. Hắn nói mà như đang gầm:
“Ngươi không nên nhắc đến tên nàng với ta. Ngươi không biết chuyện ta căm hận nàng ta đâu nhỉ? Ta sống cho đến giờ chỉ đợi được ngày giết nàng ta.”
Trúc Chi không ngờ Lục Trung ra tay độc ác như thế. Cô nằm dưới thân người của hắn, bậm môi ngăn cho nó phát ra tiếng đau đớn. Lúc này không ai thấy rằng cô đang gặp nguy hiểm. Bởi vì ngay thời điểm này, những kẻ dưới trướng của Ngọc Tự đồng loạt tấn công phê của Huyết Yêu. Chính Huyết Yêu cũng cùng Ngọc Tự bay đi đâu mất, chắc chắn họ đang bước vào trận chiến không căng sức rồi. Và cô không muốn tạo gánh nặng cho Huyết Yêu chỉ vì một nhát đâm không thể giết chết mình.
“Còn anh tưởng tôi dễ chết thế ư?”
Trúc Chi cười nửa miệng. Khi mũi đao chạm vào ngực trái của mình, cô vừa hay nắm kịp cánh tay của Lục Trung ném ra một bên. Cô lập tức đứng dậy. Giây tiếp theo, cô vung đóa hắc phù dung lên trên cao, trừng mắt nhìn về phía Lục Trung, lắc lắc cái đầu. Cô hơi chán nản nói:
“Anh làm tôi thất vọng đấy. Tôi suýt nữa lầm tin anh là một kẻ si tình.”
“Đừng nói nhiều.”, Lục Trung dùng thanh đao lao vào chém Trúc Chi, cô né được trong chớp mắt. Đóa hắc phù dung vẫn tỏa một mùi hương nhàn nhạt như mùi hoa sen, một mùi thơm dễ chịu và thanh tao.
Đám vượn đỏ và sát thủ vô song cũng bắt đầu tấn công về phía Trúc Chi. Ngay lúc này, Đổng Cô xuất hiện cản bước chúng lại. Ả tung trong gió mấy tấm dải lụa về phía vượn đỏ. Lo sợ Đổng Cô không biết yếu điểm của chúng, cô hét lên cho ả nghe:
“Tới lúc dùng đến lọ máu mà em đưa rồi đấy. Đó là điểm yếu chí mạng của chúng.”
Đổng Cô cười trả lời Trúc Chi:
“Đã biết.”
Đổng Cô biến tấm lụa của mình trở thành một dãi lụa cứng, nhọn và sắt bén. Ả lôi một cái lọ đựng đầy máu, đổ hết máu ra tấm lụa kia. Ả phi người vào chém chết một tên Vượn Đỏ gần đó, muốn xem kết quả có tốt như Trúc Chi từng nói hay không. Thật kinh ngạc, tên Vượn Đỏ bị ả tấn công lập tức nằm chết dưới đất, miệng không ngừng sủi bọt.
Đổng Cô nhớ lại lúc lập kế hoạch giải cứu Vô Âm, có đoạn Trúc Chi nhấn mạnh:
“Dưới trướng của Ngọc Tự có đàn Vượn Đỏ có sức mạnh kinh khủng, nhưng chúng vẫn có yếu điểm. Chính là máu của đồng nữ, em sẽ cho ra một ít máu của em trong cái lọ này. Chị nhất định phải dùng nó nếu chiến đấu với chúng.”
Trúc Chi thật sự rất tỉ mỉ. Cô đoán được cả việc đám Vượn Đỏ chắc vẫn còn sống, và chúng rất có thể tham gia trận chiến. Đổng Cô hoàn toàn bị cô bé ấy thuyết phục. Thật sự mà nói, ả đã tạ ơn ông trời như thế nào mới cho ả gặp gỡ cô trong viện bảo tàng.
Đám Vượn Đỏ rất đông, cho dù biết được điểm yếu của chúng, Đổng Cô vẫn rất khó có thể đánh thắng khi số lượng của chúng tăng lên đến hàng trăm. Mà ả thì còn tìm Vô Âm nói chuyện phiếm nữa. Không biết Vô Âm và Nhất Uy đã đánh nhau sống chết ra sao rồi.
Vô Ảnh và Thanh Lâm nhanh chóng đến nhà Nhất Uy. Họ không thấy ai ở nhà cả. Vô Ảnh chạy lên phòng Nhất Uy thì thấy thanh kiếm của sát thủ vô song ở trên giường, bên cạnh có một tờ giấy nhỏ: Đâm vào trái tim.
Mặt Vô Ảnh đực ra trông ngốc nghếch hết sức. Gã cầm thanh kiếm trong tay, miệng lẫm bẫm:
“Huyết Yêu muốn tụi mình tự sát hay gì mà bảo tụi mình đâm vào trái tim vậy?”
Thanh Lâm lắc đầu giải thích:
“Không phải. Đây là cách đến nơi mà Ngọc Tự đang ẩn nấp. Lần đó chị Chi cũng đâm em bằng cái này và tụi em đến được nơi của lão.”
“Huyết Yêu quả nhiên chuẩn bị chu đáo. Anh thật phục anh ấy quá.”
Vô Ảnh ghì chặt vai của Thanh Lâm như muốn đâm cậu trước, thì cậu la toáng lên:
“Anh cho em chuẩn bị tâm lý đã chứ.”
Nhưng cậu chưa kịp nói xong Vô Ảnh đã đâm vào trái tim của cậu. Thanh Lâm biến mất trước mặt gã, ánh mắt hung tợn nhìn gã trước khi biến mất hẳn vào đêm đen. Gã tiếp tục không ngần ngại thêm một khắc nào nữa mà đâm vào trái tim của mình.
Thanh Lâm nằm ra đất, mắt vẫn còn trợn trùng đầy tức giận. Cái thằng cha Vô Ảnh đó, đã nói chờ cho cậu chuẩn bị tâm lý đã hẳn đâm. Bộ gã không thấy ghê ghê khi có thanh kiếm nhọn hoắt đâm vào trái tim mình hay sao? Cho dù gã không sợ đi nữa, cũng phải nghĩ cho cậu chớ, cậu chỉ là một con người bình thường thôi.
Vừa thấy Vô Ảnh hiện diện ngay mũi chân của mình, Thanh Lâm đã chuẩn bị quát tháo như phát tiết mọi sự bức tức vào mặt gã. Tuy nhiên, lời nói còn chưa ra cuống họng đã bị Vô Ảnh ngăn lại bằng một cái chớp mắt. Gã ra hiệu cho cậu nhìn về phía trước lăng mộ.
Trước mặt cả hai, cuộc chiến đang diễn ra rất khốc liệt rồi. Phía bên kia, Thanh Lâm thấy đám Vượn Đỏ đang bao vây một mình Đổng Cô; Vô Âm đang rượt theo Nhất Uy sát nút (chắc vẫn chưa được giải nguyền nên mới hành động quái chiêu như thế); Trúc Chi đang đánh nhau với Lục Trung; Huyết Yêu không thấy đâu, dĩ nhiên gã đoán được hắn đang cùng Ngọc Tự hạ đo ván lẫn nhau; đám sát thủ vô song đang chực chờ giết cho được Trúc Chi, nếu không phải Lục Trung ra hiệu hắn phải là người kết liễu cô thì đám sát thủ kia đã giết cô rồi, chúng vẫn còn nhớ có lần cô dùng đạn bạc giết chúng.
Sát thủ vô song quay đầu chuyển hướng tấn công Đổng Cô. Khắp nơi trên mặt của ả đều là vết thương, móng vuốt của vượn đỏ có thể đốt cháy da một con quỷ như ả. Cho dù nắm được nhược điểm của chúng, với sức lực của một người không thể nào đấu lại cả chục tên, mà tên nào cũng mạnh như nhau.
Thanh Lâm hét lên coi như màn chào hỏi đầu tiên kể từ khi cậu xa cách Trúc Chi:
“Chị Chi, tụi em về rồi đây. Có rất nhiều điều cần nói, nhưng để sau đi.”
“Ờ. Lát gặp lại.”, Trúc Chi vẫy tay chào Thanh Lâm. Chỉ như vậy thôi cũng khiến cậu sung sướng, cậu cảm thấy khí thế đang phừng phừng và rất muốn nhanh nhanh chiến thắng cái đám đầy lông lá kia lắm đây.
Vô Ảnh tằng hắng kéo Thanh Lâm trở lại, muốn cậu bớt đắm chìm trong tình yêu đi. Gã ra hiệu cho cậu đến giúp Đổng Cô, một mình nàng không thể cân hết đám vượn đỏ kia được, mặt khác Thanh Lâm giữ khẩu súng có thể giết chết đám sát thủ kia. Còn gã sẽ đi tìm người mà đám thần chết cần giải cứu, tên thái tử vô dụng nào đó. Trước khi đi, gã lướt nhẹ đến bên cạnh Trúc Chi:
“Có cần anh giúp gì không? Một mình em đánh với hắn được chứ? Bởi vì anh đang có nhiệm vụ khác.”
Trúc Chi lắc đầu:
“Không sao đâu. Anh cứ việc làm nhiệm vụ. Cứ giao hắn lại cho em là được.”