Mỹ Lam nghe Cảnh Sâm nói xong không khỏi ngay ngốc, sao cơ vậy là ai cũng biết trừ cô, chính cô người mang thai còn không biết vậy mà Cảnh Sâm và mọi người chỉ cần quan sát thôi đã biết. Là do cô quá vô tâm bản thân mình hay là mọi người quá giỏi quan sát, chắc là điều thứ nhất rồi.
Mỹ Lam thẹn quá hóa giận, đấm mạnh vào vai Cảnh Sâm giận dỗi nói: “Vậy sau khi nghe em nói anh cũng không thể giả vờ vui vẻ với bất ngờ sao?”
Cảnh Sâm chịu thua với Mỹ Lam, như thế nào cô cũng có cớ mắng anh cả. Cảnh Sâm gật đầu, nói: “Được thôi! Em nói lại đi, anh diễn cho em xem!” Nghe Cảnh Sâm nói xong Mỹ Lam nổi khùng nói: “Anh định giỡn mặt với em á hả!”
Tức giận mắng Cảnh Sâm xong, Mỹ Lam muốn đứng dậy bỏ đi. Nhưng sau đó đã lập tức bị Cảnh Sâm kéo lại ôm chặt vào long nói: “Em định đi đâu?” Cảnh Sâm chỉ vào hộp thức ăn Mỹ Lam đem từ nhà đến, nói: “Không phải em đem nó đến đây để ăn cơm với anh sao?”
Mỹ Lam nhìn theo hướng chỉ tay của Cảnh Sâm. Lúc đầu là cô muốn chia sẻ tin vui này cho anh sau đó cùng nhau ăn trưa chung trong hạnh phúc, vậy mà tất cả đã đổ sông đổ biển bởi anh. Mỹ Lam nhìn vào hộp cơm để trên bàn nói: “Bây giờ em hết hứng để ăn rồi!”
Mỹ Lam một lần nữa muốn đứng dậy bỏ đi nhưng đã bị Cảnh Sâm ôm lại thật chặt, anh nói giọng ngọt ngào dụ dỗ: “Đừng giận nữa, giận nhiều sẽ không tốt cho con đâu. Em ngoan đi, rồi chiều anh dẫn đi siêu âm cho chắc!”
Mỹ Lam nghe anh nói giận sẽ không tốt cho con liền cố trấn an bình tĩnh lại. Mặc dù cô không biết là mình sẽ có con hay không, nhưng cô có thể cảm nhận được một sinh linh nhỏ bé đang ở trong cô, và cô cũng rất mong chờ về điều đó. Không biết thế nào, nhưng bé cưng à con mau xuất hiện đi, bởi ba mẹ sẽ rất mong chờ và vui vì sự xuất hiện của con đó.