Cảnh Thiên với thân phận là người trọng sinh nên rõ lai lịch của Hạ Kỳ Như, càng biết rõ điểm yếu của cô là gì, cho nên hắn muốn giết cô để chiếm lấy thế giới thứ ba này, nhưng xui xẻo thay mệnh cách của cô và hắn lại vừa vặn khắc nhau, hắn không thể chiếm được mệnh cách của cô, càng không chiếm được năng lực của cô, vì vậy Nguyễn Kỳ Như, một người trung gian liền được hắn gửi gắm đến các thế giới, thay hắn cướp lấy năng lực của cô.
Nhưng đáng tiếc, Nguyễn Kỳ Như vô năng không thể hấp thu được hoàn thiện sức mạnh của cô mà còn bị cô hấp thu ngược.
Cảnh Thiên bởi vậy mới quyết định phong ấn ký ức của cô lại, lợi dụng cô làm việc thay mình.
Về phần Tiểu Hắc, bởi vì trên người hắn có khí tức của cô, cho nên Tiểu Hắc luôn vô cớ bị thu hút đến chỗ hắn, Cảnh Thiên thấy vậy liền thuận thế lừa nó làm chủ nhân, thi thoảng lại sai nó làm việc cho mình.
Nhưng Hạ Kỳ Như quả thật là khắc tinh của hắn, hết lần này đến lần khác phá hoại hắn, khiến cấm thuật của hắn ngày càng suy yếu buộc phải lấy cớ thế giới thứ ba hỗn loạn mà đi đến đó cai quản để che mắt người khác, mà Tiểu Hắc sau khi phát hiện ra hắn là kẻ giả mạo cũng bắt đầu chạy trốn khỏi hắn, khiến hắn không thể không sử dụng vũ lực ép nó về bên mình.
Cảnh Thiên hắn ngay từ đầu vốn không có ý định xuống tay với cô, là cô luôn chống đối hắn, hắn mới phải ra hạ sách đó.
Cô tưởng làm vậy hắn cũng vui vẻ lắm sao? Hắn chỉ là không muốn lại phải lần nữa trải qua cảm giác bị người ta đuổi giết thôi mà, vì sao không ai hiểu cho hắn chứ?
Cảnh Thiên càng nghĩ càng kích động, năng lượng bộc phát ra cũng khủng khiếp.
Thân thể Hạ Kỳ Như đang dùng cũng sắp không chống cự được bao lâu nữa rồi.
Cô lấy một tấm phù trống ra bắt đầu viết lên đó tám chữ.
“Vận mệnh chi thuật”
“Vật về chủ cũ”
Nét chữ cuối cùng vừa viết xong, Cảnh Thiên ở phía đối diện đột nhiên phát hiện ra một số kỹ năng của mình đang dần mất đi, tất cả đều là những kỹ năng hắn lấy được từ cô.
Hạ Kỳ Như…cô ta đang định lấy lại những thứ thuộc về mình sao?
Chỉ là bây giờ cô lấy lại…có phải đã quá muộn rồi không?
– Hạ Kỳ Như, cùng chết đi.
Năng lượng hắc ám không ngừng tràn ra từ thân thể hắn mà bắt đầu bao phủ lấy cả người Hạ Kỳ Như.
Những luồng khí đen đó giống như axit không ngừng ăn mòn thân thể cô, linh hồn cô.
Aaaaa!!!!!!
Hạ Kỳ Như đau đến nỗi phải hét lên thành tiếng.
Đau, đau quá…
Tiểu Hắc vì bảo vệ cô, mà thân thể nó cũng bắt đầu dần hòa nhập vào luồng khí màu đen kia…
Nó cũng sắp chết rồi sao?
Không gian xung quanh cũng vì Hạ Kỳ Như suy yếu mà bắt đầu xuất hiện vết nứt vỡ.
Cảnh Thiên thấy vậy càng thêm điên cuồng.
Đúng vào lúc đó, không thời gian xung quanh đột nhiên ngừng lại, từ phía sau Hạ Kỳ Như bỗng xuất hiện một lỗ hổng lớn, một bóng người từ trong đó bước ra, từ mơ hồ đến rõ nét.
Hắn không dừng lại lâu, sau khi ôm được Hạ Kỳ Như và Tiểu Hắc xong liền lập tức rời đi ngay không chút chậm trễ.
Lỗ hổng kia vừa đóng lại, những luồng khí màu đen kia giống như những con dao nhọn đâm qua chỗ Hạ Kỳ Như vừa đứng.
Nếu ban nãy cô đứng đó, thì e rằng bây giờ cô đã hồn phi phách tán rồi.
Đáng chết.
Cảnh Thiên muốn thoát khỏi nơi này nhưng bất kể hắn làm gì cũng không phá hủy được nó, càng đánh không gian càng thu nhỏ lại.
Cảnh Thiên muốn mở ra một cánh cửa không thời gian, nhưng dù hắn làm thế nào phía trước đều bất động không có gì biến đổi.
Lúc này hắn mới nhớ ra, khả năng đi qua các thế giới của hắn chỉ là năng lực đánh cắp được từ Hạ Kỳ Như mà thôi.
Cảnh Thiên sao có thể chấp nhận được sự thật này, năng lượng hắc ám không ngừng bao phủ lấy hắn, cho đến khi đôi mắt của hắn chỉ còn lại màu đen mới ngừng hắn.
Một nụ cười ghê rợn từ từ hiện lên trên môi hắn.
Cảnh Thiên…hắn nhập ma rồi.