– Suỵt !!!
Dường như Huyết Ma đã phát hiện ra được điều gì đó bất thường liền khẽ vẫy tay một cái hàng loạt đệ tử xung quanh lập tức hạ thấp người xuống để tránh bị phát hiện ra .
– Soạt !
– Tên đó là tên nào vậy lại còn dẫn theo hai tên Hồn kiếm Nhị Tinh đi theo bảo vệ nữa chứ ???
– Hử ???? Là Mật thư sao ??? Còn có cả con dấu ấn ngữ trên tờ giấy đó nữa quả nhiên là hắn ta đã phái ngươi đi truyền tin tức cho đám người này hai ngươi lập tức bám theo hắn ta phải bắt sống nếu phản kháng thì chém luôn hai cái chân của hắn luôn cho ta .
– Đệ tử tuân lệnh !
– Vụt Vụt !
Bên trong doanh địa ,
– Quân sư , là thư của Trịnh gia chủ phái người mang đến cho người ạ !
– Đưa cho ta .
– Vâng !
– Soạt !
– Ngươi lui ra ngoài đi .
– Vâng !
– Ngươi bảo ta khởi hành sao ??? Nực cười ! Hơn một nửa số quân ở đây là do ta phái đến dựa vào cái thá gì mà dám bảo ta khởi hành ???
Đọc xong lá thư đó ông ấy vẫn thản nhiên như chưa từng đọc là thư đó vậy liền ném vào ngọn lửa kia đốt nó thành tro . Sau một vài ngày Thiên Vũ rời đi sự kiện cũng đã kết thúc vì quá mạnh cũng như có được sự phối hợp ăn ý Bắc thành đã dành được chiến thắng áp đảo tuyệt đối so với những người khác và được triệu kiến vào Vương Cung .
– Không biết người cho gọi thần có chuyện gì vậy ạ ???
– Tiểu tử Thiên Vũ đó sao ta không thấy suốt mấy ngày hôm này rồi rốt cuộc đang làm gì vậy ???
– Nếu người thắc mắc về chuyện này thì tả cũng chỉ có thể nói là không biết nữa vì Thiên Vũ đã ra ngoài từ lúc nào không biết nữa nhưng chắc chắn là có chuyện riêng cần giải quyết cho nên không thể tham gia cũng mọi người cũng không có gì là lạ cả .
– Giải quyết chuyện riêng ??? Sao ta lại không biết tên tiểu tử Thiên Vũ này lại có việc riêng ra ngoài vậy chẳng lẽ huynh đệ với nhau cũng không nói lấy một lời trước khi đi à ???
Trước câu hỏi đó của Vương Tôn , Hàn Đức chỉ có thể lắc đầu thở dài không biết phải nói sao nữa thì một trong nói vang lên .
– Ra ngoài giải quyết chút chuyện cá nhân thôi mà sao mọi người cứ nói ta bỏ huynh đệ vậy ?
– Ngươi cũng chịu về rồi sao ???
– Nói ra thì chuyện lần này khá là phức tạp và rắc rối nữa nên ta tự mình giải quyết sẽ nhanh hơn cứ nghĩ sẽ giải quyết xong sớm thì nửa đường xảy ra chút chuyện nên về trễ không biết tình hình sao rồi ???
Thiên Vũ hỏi .
– Đều từ bỏ hết chỉ riêng mình ngươi kiêu ngạo đã đành đám huynh đệ ngươi cũng dư sức xử lý mọi chuyện rồi ngươi đúng thực không nên tham gia ngay từ đầu thì hơn đấy đây cũng là sai lầm của ta khi để ngươi tham gia vướt quá sức tưởng tượng của tất cả mọi người ! Haiz !
– Ủa , ta đâu có làm quá cái gì lên đâu mà sao ai nấy đều nhìn ta hết vậy ta làm gì sai sao ???
– Đúng là hết nói nổi mà !
Cả căn phòng đó đều tràn đầy sự bất lực đến khó nói thì Thiên Vũ lại lên tiếng .
– Không nói mấy cái chuyện này nữa lần này ta trở về đây là có 2 tin tức cho mọi người đây 1 tin tốt và 1 tin xấu . Muốn nghe cái nào trước ???
– Tin tốt trước đi .
– Ta đã thăm dò được chút chuyện cũ hay nói đúng hơn là sự tình năm xưa của bọn họ và cũng tìm ra được tung tích của đại Vệ Thần Tướng năm đó rồi lỉệu Vương Tôn có còn nhớ cái tên Lương Mã Bình không ???
Sắc mặt của tất cả mọi người như chết lặng vậy đều không thể tin vào những gì mà Thiên Vũ đang nói .
– Mã Bình thật sự……….. còn sống sao ???
– Không sai ! Ta men theo con đường mòn xe ngựa đến núi Tiêu Châu thì vô tình gặp được hắn ta đang ở đó cùng với thê tử và con trai nhìn bọn họ rất hạnh phúc nữa .
– Vậy còn chuyện xấu thì sao ???
– Hơn 15 vạn quân đang tập kết tại núi Tiêu Châu .
– Cái gì ???? 15 vạn ??? Hắn ta lấy đâu ra số lượng lớn vệ quân như vậy cơ chứ ??? So với quân của mỗi thành chỉ có thể miễn cưỡng là 2 đến 3 vạn vệ quân thôi ngươi lấy thông tin này có chính xác không vậy ???
– Tả đảm bảo chắc chắn không thể sai được vì ta cũng ở đó quan sát nên nắm rất rõ quân số đóng quân .