Thuần Linh Đan chia làm: bình thường, tinh khiết, tinh hoa, chí tôn, ngụy hoàn mỹ, hoàn mỹ sáu cấp bậc.
Mỗi cấp bậc giá trị hối đoái chênh lệch gấp mười lần, nói cách khác, 1 viên Thuần Linh Đan hoàn mỹ =10 Thuần Linh Đan ngụy hoàn mỹ =100 Thuần Linh Đan chí tôn…
Loại hối đoái này chỉ trên lý luận mà thôi, trên thực tế Thuần Linh Đan càng cao cấp giá cả càng cao, có tiền không mua được, nhất là Thuần Linh Đan cấp bậc hoàn mỹ, cửu phẩm khu tu sư mới có thể luyện chế đan dược như vậy, nó trân quý cỡ nào?
Đừng nói Nho giới, cho dù thiên địa lục đạo cũng không nhiều!
Lúc này có người ra giá năm vạn, giá trị tương đương với năm trăm vạn Thuần Linh Đan chí tôn, hơn nữa giá trị rất cao, khó trách mọi người khiếp sợ!
– Có phải quấy rối hay không?
– Đáng giận, năm vạn Thuần Linh Đan hoàn mỹ? Còn dám nói khoác lác, nhiều Thuần Linh Đan cấp bậc hoàn mỹ như vậy, cho dù Khu Tu Tháp cũng không cầm ra.
– Người này tuyệt đối gọi bậy, loại gia hỏa bỏ qua quy định này nên trực tiếp đánh chết…
Khiếp sợ qua đi, tiếng la vang lên không nhỏ.
Tiên Quân giao dịch cũng chỉ là Thuần Linh Đan chí tôn, Thuần Linh Đan hoàn mỹ là thứ rất nhiều người chưa từng thấy qua, đột nhiên có người xuất ra năm vạn, căn bản không ai tin tưởng.
– Phòng số chín, ngươi xác định là năm vạn Thuần Linh Đan cấp bậc hoàn mỹ?
Mọi người nghị luận, lão giả phụ trách đấu giá hội nghe xong liền hỏi lại.
Hắn cũng sợ đối phương ăn nói lung tung, nói hưu nói vượn, nếu không sẽ nện chiêu bài của bán đấu giá Thiên QUân.
– Lão phu có Thuần Linh Đan, nói năm vạn đương nhiên là có năm vạn, nếu ngươi muốn tranh với ta, tại hạ tiếp tục phụng bồi là được!
Tu Du Tẩu đi lên phía trước một bước, giọng nói già nua vang vọng gian phòng, lúc này hắn điểm ngón tay về phía trước, vô số đan dược bay ra ngoài, thiên địa linh khí nồng đậm tràn đầy bàn đấu giá.
Đan dược đầy trời, mỗi viên no tròn mượt mà và tỏa ra khí tức làm người ta si mê, người tham gia đấu giá hội đều là cường nhân, lúc này đều nhận ra tuyệt đối là Thuần Linh Đan cấp bậc hoàn mỹ, không có giả dối chút nào.
Hổn hển!
Tất cả mọi người hô hấp dồn dập, sắc mặt đỏ lên.
Tiện tay xuất ra năm vạn Thuần Linh Đan hoàn mỹ, nghe khẩu khí khôn có chút vấn đề gì… Rốt cuộc là người nào? Tại sao có phách lực như vậy?
– Năm vạn Thuần Linh Đan hoàn mỹ? Nếu như không có ai ra giá cao hơn, Long Chu Cổ Thuyền thuộc về vị đại nhân phòng chữ địa số chín!
Lão giả phụ trách bán đấu giá hô to ba lần, không có người ra giá tiếp cho nên Long Chu Cổ Thuyền được đóng gói giao cho đám người Nhiếp Vân.
– Phòng chữ địa số chín là người nào?
Sau khi đưa cổ thuyền vào phòng, đám người Tử Cống đi tới.
– Bẩm đại nhân, là người Thanh Sơn Các, tuy…
Người đấu giá hội nắm rõ thân phận khách nhân, tuy giữ bí mật nhưng bọn họ phỉa biết khách nhân là ai.
– Tuy cái gì?
Sắc mặt Tử Cống trầm xuống.
– Tuy nơi này là người Thanh Sơn Các bao lại nhưng nghe nói là khách nhân của bọn họ, cụ thể thân phận gì, Yến Lưu Tô tiểu thư cũng không nói tỉ mỉ, chúng ta lúc ấy không truy vấn!
– Khách nhân?
Tử Cống cau mày phân phó.
– Tử Uyên, đem đưa cổ thuyền qua, thuận tiện nhìn xem khách của Thanh Sơn Các là ai, có thực lực gì?
Tử Uyên là đệ tử thứ bảy của Khâu Thánh Tôn Giả, thực lực chỉ là nửa bước Tiên Quân, tuy còn chưa vượt qua chướng ngại cuối cùng nhưng thủ đoạn chân chính của hắn không thua kém gì cường giả Tiên Quân.
– Vâng!
Tử Uyên tiếp nhận cổ thuyền sau đó đi vào phòng chữ địa số chín, đi vào phòng nhìn thấy Yến Lưu Tô, mở miệng cười:
– Thì ra là Lưu Tô tiểu thư đấu giá mua, nếu như sớm biết ngươi cần, ta đã bảo người đưa qua.
Xem ra hắn sớm quen biết Yến Lưu Tô.