Bất quá nàng chính là tồn tại Hợp Thể đại thành, đối phương phát ra khí tức khiến người khác giật mình nhưng nàng không có ý sợ hãi, trái lại nhanh chóng liền kết quyết, đôi nhãn châu nổi lên một tầng kim quang, thi triển ra một loại Linh Mục Thần Thông không rõ tên.
Nhất thời đạo thanh quang phía xa xa cơ hồ khiến người không thể nhìn thẳng, lập tức hiện rõ trong mắt thiếu nữ.
“Đây là…”
Kim Duyệt thấy thì cả kinh, trên mặt lộ ra một tia rúng động.
“Đại trưởng lão, ngươi nhìn thấy vật gì?” Bên cạnh là một lão giả Hợp Thể sơ kỳ râu đỏ, không khỏi hỏi một câu.
“Tư trưởng lão, một lát sẽ biết!” Vẻ mặt Kim Duyệt có chút kỳ quái, trầm mặc một thoáng rồi lắc đầu nói.
Nghe Kim Duyệt nói vậy, Tư trưởng lão tự nhiên không dám truy vấn, mấy Hợp Thể kỳ trưởng lão khác càng thức thời không mở miệng, đều đưa ánh mắt hướng lần nữa nhìn lại đạo thanh quang kia.
Mà trong chốc lát, thanh quang lại giống như cuồng phong cuốn tới trước mặt đám người, quang hoa vụt tắt, hiện ra một con Linh cầm rất lớn toàn thân màu xanh.
Thân thể linh cầm này dài mười trượng, lông vũ như thép, song trảo như câu, bộ dáng giống hệt chân linh Thiên Bằng trong thuyền thuyết.
Tuy trong lòng đã sớm suy đoán nhưng khi trông thấy Cự Cầm trước mắt thì đám người Tư trưởng lão không khỏi biến sắc.
Mấy người này còn chưa mở miệng hỏi cái gì thì Cự Cầm đã vỗ hai cánh một cái, nhất thời tiếng hót trường minh trong miệng chợt tắt. Sau một khắc thì ngoài thân thân có một vùng phù văn màu xanh lưu chuyển, thể hình chợt cuồng tăng.
Chớp động mấy cái, Thanh Cầm đã hóa thành mấy trăm trượng như một tòa tiểu sơn. Hai tròng mắt của nó vàng như điện kim, khẽ vẫy cánh thì lập tức cuồng phong lôi điện nổi lên. Toàn thân mang khí thế cường bạo khiến mấy trưởng lão Hợp Thể sơ kỳ Thiên Bằng tộc không khỏi cả kinh lùi lại mấy bước. Kim Duyệt mặc dù đứng bất động tại chỗ nhưng khuôn mặt cũng biến đổi, có điều trong mắt lại hiện lên một tia mừng rỡ.
“Các hạ là người phương nào? Nếu đã biết biến hóa Thiên Bằng, lại tu luyện đến mức này, cũng là người trong Thiên Bằng tộc chúng ta mới phải, sao không hiện chân thân ra gặp mặt.” Kim Duyệt nhìn Cự Cầm, cuối cùng chậm rãi mở miệng, ngôn ngữ có chút khàn khàn nhưng tràn đầy vẻ chân thật.
“Mấy trăm năm không gặp, dung nhan Kim đạo hữu vẫn thanh lệ như xưa, thực sự là đáng mừng.” Thanh Bằng cúi đầu nhìn lướt qua Kim Duyệt, đột nhiên nói ra tiếng người, tuy không có ý lớn tiếng nhưng vẫn ong ong vang lên bên tai các trưởng lão Thiên Bằng tộc.
“Ồ, ngươi là…” Kim Duyệt khẽ động đôi mày, tựa hồ nghe ra chút gì, trên ngọc dung không khỏi lộ sự khó tin.
“Ha ha, xem ra tiền bối đã nhớ ra Hàn mỗ rồi.”
Đột nhiên Thanh Bằng hướng phía dưới lăn một vòng, thân thể khổng lồ trong nháy mắt hóa thành một đoàn thanh quang rồi tản đi, tại chỗ cũ hiện ra một nam tử vận thanh bào trên lưng một đôi cánh, mỉm cười nhìn Kim Duyệt.
“Là ngươi…”
“Không có khả năng!”
Lần này còn không chờ Kim Duyệt mở miệng, lão giả họ Tư cùng một mỹ phụ trưởng lão đồng thời thất thanh hô lên.
“Thì ra nhị vị trưởng lão cũng tới nơi đây, Hàn mỗ hữu lễ.” Thanh bào nhân tự nhiên chính là Hàn Lập vừa thi triển biến thân Thiên Bằng, nghe lời lão giả râu đỏ thì nhìn qua một cái, mỉm cười khẽ chắp tay.
“Tư huynh, các ngươi nhận ra người này! Y rốt cuộc là người Thiên Bằng chúng ta sao? Nếu đúng vậy thì với tu vi cỡ này sao chúng ta chưa bao giờ nghe nói qua?” Mấy trưởng lão Thiên Bằng tộc thấy thế thì ngạc nhiên, một người nhịn không được hỏi một câu.
Tư trưởng lão cùng mỹ phụ lại không đáp lời mà liếc mắt nhìn nhau, có thể thấy được vẻ hoảng sợ trên mặt đối phương.
Khi Hàn Lập xuất hiện tại Thánh Thành thì mấy trưởng lão kia có việc đi tọa trấn thành thị khác của Thiên Bằng tộc, tự nhiên không biết vị dị tộc ” Thánh tử Thiên Bằng tộc ” này. Bất quá Hàn Lập sớm rơi vào trong tay yêu vật Địa Uyên, theo lý tám chín phần đã chết mới phải.
Nhưng lúc này đối phương đột ngột xuất hiện trước mắt bọn họ, lại thi triển ra biến thân Thiên Bằng kinh người, một bộ tiến giai tới thánh giai, hai người sao không khiếp sợ cho được.
“Thực sự là Hàn đạo hữu, quả nhiên năm đó đạo hữu vẫn chưa ngã xuống trong Địa Uyên, hiện giờ càng tiến giai Thánh giai, chắc chắn Hàn đạo hữu ở trong Địa Uyên đã có một phen cơ duyên.” Kim Duyệt cuối cùng mở miệng,nhưng thanh âm lãnh tĩnh ngoài dự liệu của người khác.
“Hàn mỗ đích xác có chút kỳ ngộ trong Địa Uyên nhưng không có bao nhiêu quan hệ tới cảnh giới bây giờ của tại hạ. Trái lại ta mấy lần thiếu chút nữa ngã xuống trong tay tứ đại yêu vương.” Khóe miệng Hàn Lập nhếch lên, than nhẹ một câu.
“Thế sao? Nhưng bất kể thế nào, tu vi Hàn đạo hữu tiến nhanh tới thánh giai là sự tình đáng chúc mừng. Hơn nữa về việc năm đó, thiếp thân còn chưa đa tạ đạo hữu. Bất quá đây không phải là nơi đàm luận, mời đạo hữu theo ta vào trong thành. Ta nghĩ đạo hữu xuất ra đại thanh thế đến đây, không chỉ giản đơn là muốn cùng mấy người thiếp thân ôn lại vãng sự chứ?” Đôi nhãn châu của Kim Duyệt lưu chuyển dị quang, bỗng nhiên thản nhiên cười nói.
“Tuệ nhãn của Đại trưởng lão sáng như đuốc, tại hạ tới lần này đích xác có việc muốn trao đổi cùng Kim đạo hữu.” Hàn Lập mỉm cười, thản nhiên thừa nhận.
“Vậy xin mời Hàn đạo hữu.” Kim Duyệt nghe đến đây thì ngọc dung lộ ra nụ cười, lúc này làm ra tư thế mời khách.
Tư trưởng lão cùng mỹ phụ và đám Thiên Bằng tộc trưởng lão, tuy rằng trong lòng tràn đầy kinh nghi nhưng danh vọng Kim Duyệt tại Thiên Bằng tộc, căn bản không người thứ hai có thể đụng tới, bọn họ tự nhiên không dám có bất luận phản đối gì.
Lúc này Hàn Lập nở nụ cười, thân hình khẽ động, không chút chần chờ theo bạch y thiếu nữ bay về hướng Thánh Thành.
Đám Thiên Bằng tộc trưởng lão mang trên mặt thần sắc khác nhau bay theo.
Hàn Lập vừa rồi phát ra tiếng huýt cùng biến thân thành Thanh Bằng đều có thanh thế kinh người, tự nhiên đã làm vô số trung cao giai Thiên Bằng nhân trong Thánh Thành chú ý. Bất quá khi thấy mấy vị trưởng lão đều đã hiện thân ngoài thành, tự nhiên không dám quấy rầy, chỉ là trên đầu tường quan sát từ xa.
Có điều với cự ly cách quá xa, hơn nữa chung quang sớm bị Kim Duyệt đại trưởng lão bố trí cấm chế cấm âm, vì vậy căn bản nghe không được manh mối gì.
Bọn họ chỉ là thấy con Cự Bằng màu xanh biến thành một thanh niên có điểm giống người bản tộc, tiếp theo trao đổi cùng mấy vị trưởng lão vài câu, toàn bộ lập tức hướng về trong thành. Đám này tự nhiên một bộ không hiểu ra sao.
Vì vậy dưới đông đảo ánh mắt của các Thiên Bằng nhân, Hàn Lập ung dung tiến nhập Thánh Thành Thiên Bằng. Một lúc lâu sau thì đám Thiên Bằng nhân mới một bộ hồ đồ tản mát rời đi.