“Anh… Anh không suy nghĩ đến nhiều như vậy.”
Cô nói một tràng dài với nhiều ý khuyên nhủ với anh, mong răng những lời đó có thể khiến anh suy nghĩ thêm.
Nhưng anh trầm mặt một lúc lâu, cuối cùng chỉ thở dài đáp lại một câu yếu ớt như vậy.
Lời nói của ông Nhật Kinh giống như một gậy gõ khiến anh thức tỉnh.
Nếu như anh thực sự không để ý đến mọi chuyện và ra tay giết người thì sao?
Anh còn có thể làm gì khác ngoài việc trả thù chứ?
Giết người vậy thì anh cũng không thể quay lại được. Làm sao anh có thể đạt được công danh lợi lộc, địa vị quyên quý cơ chứ?
Anh không cần phải đánh cược.
Không phải đánh cược cũng không chịu đầu hàng.
Thật là ngu ngốc khi đặt cược vào những người đang nhăm nhe chờ trực.
“Anh quyết định giao lại công ty cho Phó Thiết Ảnh, năng lực của anh ta cũng đã rõ ràng, ba tháng vừa qua tập đoàn .J&C cũng đã thoát khỏi nguy cơ sụp đổ mà vực dậy phát triển lại, trở thành chi nhánh công ty mạnh mẽ nhất dưới tập đoàn Cố Linh. Tình hình phát triển rất tốt. Giao tập đoàn Gố Linh lại cho anh ta, anh rất yên tâm.”
“Em sợ anh bị người người ở Đà Nẵng chỉ trích chê cười thì lập tức chúng ta rời khỏi đây.”
“Mỗi một người đều có suy nghĩ tâm †ư riêng, em không phải là Bồ Tát. Anh là toàn bộ suy nghĩ của em, em không thể không ích kỷ được.”
“Anh đi rồi, thì một trăm lần anh vẫn có thể rời đi. Nhưng còn bố mẹ anh, anh chị em của anh, bạn bè anh cũng vẫn bị người khác chê cười. Đây không phải là chuyện cá nhân của anh, mà là chuyện của các gia đình tài phiệt ở Đà Nẵng.
Bọn họ chấp nhận đánh một trận với anh, có thể bên cạnh anh giúp đỡ anh vô điều kiện, bất kể là thắng hay thua cũng không hề trách cứ anh. Bây giờ còn chưa kịp hành động mà anh đã đi rồi, anh lại để cho bọn họ gánh vác trách nhiệm tiếng xấu cho anh sao.”